Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3919 lượt.
c đến chiếc giường lớn mà hai người đã từng triền miên vô số lần, anh mạnh mẽ đè cô phía dưới, con ngươi đen nhìn cô chằm chằm, trầm giọng nói: “Không thể ôm người phụ nữ của mình, còn cần chân để làm gì?”
Tả Á nhìn Kiều Trạch, cảm giác anh có điều gì đó khác thường, nhưng không nói ra được khác thường ở chỗ nào, đành phải nói: “Được rồi, tôi muốn ngủ, ngày mai còn phải đi làm!”
Kiều Trạch nghĩ đến cuộc gặp mặt của Tả Á và Chung Dương lúc chiều, không nhịn được hôn môi Tả Á, muốn đoạt lấy suy nghĩ của cô, để trong đầu cô không thể nghĩ đến người đàn ông kia nữa.
Tả Á vốn tâm đang phiền muộn trong lòng, nào có tâm tình để đối phó với Kiều Trạch, cô đẩy anh ra, mặc dù biết không thể kháng cự được anh, nhưng vẫn không nhịn được mà chống đối: “Kiều Trạch, tôi không muốn, tôi muốn ngủ, anh mau đứng lên đi!”
Đúng vậy! Cô không thể nào kháng cự được với anh, bởi vì Kiều Trạch không biết cái gì gọi là buông tha, anh vẫn mạnh mẽ xông vào cô, dường như còn dùng sức hơn trước kia, dường như muốn nghiền nát thân thể cô, nhập thân thể của cô vào trong xương máu của anh, hòa làm một thể, không phân ra nữa, muốn tách cũng không cách nào tách được.
Kiều Trạch nâng mặt Tả Á lên, mạnh bạo nghiền nát đôi môi mềm mại của cô, cất giọng khàn khàn bên tai cô: “Tiểu Á, anh là ai? Gọi tên anh đi!”
Tả Á cau mày, nhắm chặt hai mắt, bị động tiếp nhận sự cuồng nhiệt khác thường của anh. Anh càng dùng sức, thân thể của cô càng mất khống chế, cô không gọi tên anh, mà bị ép đến khóc lên…..
Sau cơn kích tình, Tả Á mê man ngủ thiếp đi, Kiều Trạch lại không buồn ngủ, dưới ngọn đèn nhỏ mờ nhạt, anh ngắm nhìn vẻ mặt say ngủ của Tả Á.
Cô cau mày, đôi môi anh đào khẽ cười, nhưng khóe mắt lại rơi lệ. Kiều Trạch không nhịn được duỗi ngón tay ra lau đi giọt lệ rơi trên khóe mắt cô. Rồi lại nghe được trong giấc mộng cô đang nỉ non điều gì đó, dù mơ hồ không rõ, nhưng Kiều Trạch lại nghe thấy rõ ràng.
Ngón tay Kiều Trạch khựng lại tại chỗ, vẻ đau thương tràn đầy trong mắt, trái tim như bị dao cắt, lại như bị đục một lỗ, dù làm cách nào cũng không thể lấp đầy được.
Chung Dương! Cô đang gọi tên Chung Dương.
Sau khi Chung Dương ra đi, cô đã khép kín lòng mình, không cho anh bước vào. Chung Dương vừa trở lại, lòng cô đã liền mở ra, để cho người khác tiến vào, nhưng người đó vẫn không phải Kiều Trạch anh.
Trong lòng cô chỉ có người nọ, trong mộng cô cũng chỉ có người nọ, trên bờ môi cô cũng chỉ thốt ra tên người ấy. Trái tim Kiều Trạch đau đớn thắt chặt lại.
Anh chiếm được con người Tả Á, nhưng không thể chiếm được lòng cô. Anh nên tiếp tục kiên trì hay buông tay đây…..?
**
Giống như chưa hề xảy ra chuyện gì, Kiều Trạch vẫn rất bá đạo, lạnh lùng, nhưng vẫn chu đáo quan tâm đến cô như trước. Tả Á cũng vẫn quen thói ngẩn người xem ti vi.
Chung Dương đột nhiên xuất hiện, lại đột nhiên biến mất, không hề liên lạc lại khiến Tả Á thẫn thờ như người trong mộng.
Đúng vậy, bọn họ thậm chí còn không hề để lại cách liên lạc, có lẽ cũng cảm thấy là không cần thiết, nhưng trong lòng cô dường như vẫn có chút mong mỏi.
Sau khi chia tay, Tả Á không gọi đến số của Chung Dương nữa, mà Chung Dương cũng không liên lạc với cô.
Như vậy cũng tốt, đã cắt đứt thì nên cắt đứt hoàn toàn, mỗi người cũng đã có cuộc sống riêng, không nên quấy rầy nhau nữa.
Nhưng, sau hai năm gặp lại, trái tim vốn đã chết lặng của cô lại một lẫn nữa rung động vì anh. Mặc dù yêu thương, nhớ nhung, nhưng nếu đã chia tay, mỗi người cũng đều đã có cuộc sống riêng thì cũng không nên tiếp tục dây dưa với nhau nữa.
Cứ coi như ngày đó chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Tả Á vẫn đi làm như bình thường. Cuộc sống suốt hai năm qua đã trở thành thói quen. Thật ra thì công ty Tả Á làm cũng không phải công ty lớn nào, mà chỉ là một công ty quảng cáo quy mô nhỏ thôi.
Tả Á làm công việc văn phòng, thoải mái, không có áp lực. Cô là người không có tham vọng, cũng không thích cuộc sống cạnh tranh, rất mệt mỏi.
Cấp trên mới đến của công ty là con trai giám đốc, mới vừa tiếp nhận công ty, họ Hoa, tên không rõ, cả người đều toát lên dáng vẻ của một gã công tử ăn chơi, tuy có năng lực, nhưng lại có một tật xấu, đó là thích sờ mông đồng nghiệp nữ.
Phần lớn đồng nghiệp nữ trong công ty đều không muốn bỏ công việc nhàn nhã này, nên chỉ có thể nhẫn nhịn, hoặc ngoài cười rồi oán thầm trong lòng.
Tả Á là người đẹp nổi tiếng của công ty, thường ngày vẫn luôn giữ khoảng cách với đồng nghiệp nam. Trong mắt đồng nghiệp cô là một nữ hoàng cao cao tại thượng, hơn nữa còn là một nữ hoàng băng giá. Mặt khác, những đồng nghiệp nữ có quan hệ tốt với cô cũng đã từng được gặp Kiều Trạch, cả công ty đều truyền ra tin ông xã Tả Á rất ưu tú, cho nên những đồng nghiệp nam có ý với Tả Á đành chỉ có thể yêu thích cô từ xa mà thôi.
Hôm nay, Tả Á chợt cảm thấy khát nước, tinh thần cô cũng đang không tốt, vừa rót cho mình một ly cà phê, muốn nâng tinh thần lên, đang định trở lại chỗ ngồi, đột nhiên có người đánh bốp vào mông cô, tiếng vỗ vang lên rất lớn, lập tức thu hút tầm m