watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3953 lượt.

nhiên Kiều mới là ông chủ chính.”
Tả Á còn chưa kịp phản ứng gì, Kiều Trạch đã đẩy tay Đường Lăng ra, ôm Tả Á rời đi, băng qua sàn nhảy trơn trượt, bước chân nhảy nhót.
Bàn tay ấm áp của anh ôm lấy eo cô, nắm tay của cô, tròng mắt đen thâm trầm nhìn cô, cúi đầu ở bên tai cô hỏi: “Vừa rồi anh ta nói gì?”
Tả Á hoàn hồn nhìn Kiều Trạch, thản nhiên nói: “Anh ta nói…..anh là một thủ trưởng rất nghiêm khắc.”
Kiều Trạch nhếch môi, như cười như không, cũng không hỏi nhiều nữa, động tác dưới chân dừng lại, xuyên qua đám người, dắt tay Tả Á rời đi.
Buổi tối lúc ngủ, Tả Á làm thế nào cũng không ngủ được, không phải bởi vì mấy câu nói của người tên Đường Lăng kia khiến lòng cô rối bời, mà bởi vì cô bị đau bụng kinh.
Lúc trong vũ trường Tả Á có uống một chút đồ uống lạnh, “dì cả” liền bắt đầu làm ầm ĩ, bụng đau từng đợt, khó chịu vô cùng.
Trong bóng tối Kiều Trạch phát hiện cô có vẻ khác thường, vươn tay bật đèn trên đầu giường, nhìn vẻ mặt tái nhợt của Tả Á, lo lắng hỏi: “Em sao thế? Khó chịu ở chỗ nào sao?”
Tả Á ôm bụng, cau mày, không chút hơi sức, nói: “Đau bụng…..”
Kiều Trạch hoảng hốt, xoay người bước xuống giường, định bọc Tả Á lại, “Anh đưa em đi khám bác sĩ.”
Tả Á bất đắc dĩ lắc đầu, “Đừng! Chỉ là đau bụng kinh thôi, chịu đựng một lát là hết, không cần đi gặp bác sĩ.”
Động tác tay của Kiều Trạch lúc này mới ngừng lại, xoay người đi ra phía ngoài phòng, Tả Á ôm bụng nằm ở đó, hối hận tại sao lại đi uống đồ lạnh, tại sao lại bất cẩn như vậy.
Cô vùi đầu vào gối, cố chịu cơn đau co rút, nhưng cũng vẫn nghe được tiếng nói đứt quãng của Kiều Trạch từ ngoài phòng truyền vào, dường như anh đang hỏi làm cách nào để cô hết đau, cách nói kia có lẽ là anh gọi điện thoại cho mẹ.
Khuôn mặt tái nhợt của Tả Á chợt đỏ ửng lên, Kiều Trạch…..sao anh ta có thể mở miệng hỏi chuyện này được cơ chứ.
Tả Á vừa đau vừa buồn ngủ, cả người mơ mơ màng màng, không biết bao lâu sau đó, Kiều Trạch trở lại phòng, gọi tên cô, rồi đút thứ gì đó vào miệng cô.
Vị gừng lại có chút ngọt, có lẽ là nước gừng đường đỏ, Tả Á uống mấy ngụm, rồi nằm xuống, Kiều Trạch cũng trèo lên giường, vòng tay ôm lấy cô, bàn tay ấm áp đặt trên bụng cô nhẹ nhàng vuốt ve, dần dần đau đớn dường như giảm đi rất nhiều.
Kiều Trạch nhìn trong người trong lồng ngực mình lúc này chân mày không còn nhíu chặt lại, sắc mặt cũng không còn tái nhợt nữa, trái tim anh mới nhẹ buông lỏng. Trong lòng bàn tay to lớn của anh lúc là vùng bụng nhỏ nhắn, mịn màng của Tả Á. Cô nhóc con ngày xưa từ khi nào đã trở nên quật cường như vậy, luôn chống đối anh trong suốt hai năm qua.
Cảm giác buồn ngủ cuối cùng cũng đánh bại được cơn đau đang dần giảm bớt, Tả Á ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tả Á dường như vậy còn cảm thấy bàn tay của Kiều Trạch xoa trên bụng cô suốt đêm. Cảm giác ấm áp tựa hồ vẫn còn lưu lại. Bụng cô cũng đã hết đau, còn anh cũng không còn bên cạnh nữa.
Kì nghỉ phép kết thúc, Kiều Trạch và Tả Á rời khỏi khu nghỉ dưỡng Độ Giả. Mấy ngày này, hai người cũng có thể coi như vui vẻ, mặc dù không tính là thân thiết, vẫn đối xử với nhau khách sáo như người lạ, nhưng cũng không cãi vã, đối chọi gay gắt, mặc dù khoảng thời gian cuối có chút mất hứng, nhưng, nói tóm lại đây cũng là một kỳ nghỉ phép vui vẻ. Tả Á cực kỳ thích phong cảnh nơi này, nhất là cánh đồng hoa hướng dương, giống như bức tranh tuyệt mỹ, khắc thật sâu vào tâm trí, vào trái tim cô.
Về đến nhà Tả Á mới mở điện thoại di động lên. Ở trong khu nghĩ dưỡng, tín hiệu không được tốt cho lắm, khi có khi không, cô liền tắt điện thoại di động đi, với lại cô cũng không muốn bị làm phiền trong khoảng thời gian nghỉ dưỡng tốt đẹp, an tĩnh như vậy. Điện thoại vừa được mở lên, tin nhắn liền gửi tới không ngừng, của Chung Tĩnh, Mạch Tử, mà nhiều nhất là của Chung Dương .
Nội dung tin nhắn cho thấy Chung Dương đang rất lo lắng, bất an, hầu như tin nhắn nào cũng hỏi cô đang ở đâu, có xảy ra chuyện gì không, tại sao điện thoại lại tắt máy, anh rất lo lắng, hi vọng cô mau chóng gọi điện hoặc gửi tin nhắn lại cho anh.
Tả Á liền trả lời tin nhắn của Chung Dương, báo cho anh biết cô không xảy ra chuyện gì cả, chỉ là đi ra ngoài mấy ngày, điện thoại di động không có sóng mà thôi.
Ngày thứ hai sau khi trở về, Kiều Trạch lại bắt đầu bận rộn. Có lẽ là do mấy ngày không đến công ty, nên sau khi nghỉ phép, anh lại càng bận rộn hơn, rất nhiều ngày không thể về nhà ăn cơm tối.
Mẹ cùng dượng Kiều nhiều lần gọi điện thoại tới, muốn anh về nhà cùng nhau ăn một bữa cơm, nhưng Kiều Trạch bao giờ cũng không có thời gian, chỉ nói để hai ba ngày nữa, hai ba ngày nữa.
Tả Á trong lúc rảnh rỗi, liền tìm đọc các tin tức tuyển dụng, định tiếp tục tìm việc làm. Cô tính toán, nhất định phải tìm được một công việc mà Kiều Trạch không thể phản đối để tránh phiền toái, nhưng tìm tới tìm lui vẫn không tìm được công việc nào thích hợp.
Hôm nay, Chung Dương gọi điện thoại tới, hẹn cô gặp mặt, Tả Á hơi do dự, khéo léo từ chối. Cô cần phải suy nghĩ thật cẩn thận lại đã.
Sau khi Tả Á cúp điện