watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343957

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3957 lượt.

sống yên ả như bây giờ. Chung Dương, đừng ép hỏi em nữa, có được không? Có được không?”
Chung Dương suy sụp đứng sững người, vẻ mặt thất vọng, đau khổ. Anh đã hiểu rồi, không phải là Tả Á không còn yêu anh nữa, mà là thực tế đang bày ra trước mắt, người nhà anh sẽ không bao giờ tiếp nhận Tả Á, mà người đàn ông như Kiều Trạch cũng nhất định sẽ không đồng ý ly hôn với cô, Tả Á càng không thể nào không để ý đến cảm nhận của người nhà mà ra tòa ly hôn với Kiều Trạch được. Chỉ có cách giải quyết được hai chuyện này, anh mới có thể ở bên Tả Á.
Cũng may, Tả Á vẫn yêu anh.
Anh vẫn còn nắm chắc được phần thắng, thắng vì tình yêu của Tả Á vẫn dành cho anh, thắng Kiều Trạch mà chưa cần phải hành động gì.
Cuộc nói chuyện của Tả Á và Chung Dương cũng chấm dứt tại đây, trái tim của hai người đều chồng chất vết thương. Khi Tả Á về đến nhà, Kiều Trạch vẫn còn chưa về. Cô tắm rửa rồi ăn cơm tối. Lúc chuẩn bị ngủ, Kiều Trạch mới trở về.
Tả Á nằm trên giường, cảm thấy cả người mệt mỏi, cô nghe thấy tiếng nói chuyện của Kiều Trạch và dì Lâm, nghe thấy tiếng anh nói bên ngoài, nhưng cũng không hề xuống giường nhìn anh, nhắm hai mắt chờ giấc ngủ đến, nhưng làm thế nào cũng không ngủ được .
Cửa phòng ngủ mở ra, bóng dáng cao lớn dù ở trong bóng tối cũng có thể khiến cô cảm thấy rất rõ ràng sự hiện hữu của anh. Anh nhẹ nhàng nằm xuống cạnh cô, khắp người đều là hương vị đặc trưng thuộc về anh, cô không nói rõ đó là hương vị gì, chỉ cảm thấy rất dễ chịu. Anh ôm cô từ phía sau, đặt tay trên bụng của cô, nhẹ nhàng vuốt ve. Tả Á lại đột nhiên nhớ lại nụ hôn đã trở nên xa lạ của Chung Dương.
Cô chợt cảm thấy kinh ngạc, đã từ lúc nào, cô đã quen cái ôm, nụ hôn ngang ngược của Kiều Trạch và cả hương vị của anh nữa. Tả Á không nhịn được ngồi bật dậy, thở hổn hển, tim đập thình thịch.
Kiều Trạch bật đèn ngủ, phòng lập tức sáng lên. Anh nhìn vẻ mặt khác lạ của Tả Á, trầm giọng hỏi: “Em sao thế? Gặp ác mộng à?”
Tả Á trợn to hai mắt nhìn Kiều Trạch, ngực phập phồng dữ dội, người đàn ông này đã cùng giường chung gối với cô hai năm nay, là người chồng danh chính môn thuận của cô, chiếm cứ cuộc sống hai năm nay của cô, không thể tưởng tượng được điều đó từ lúc nào đã trở thành thói quen của cô. Tả Á đột nhiên cảm thấy sợ hãi, kinh hoảng.
Tròng mắt đen láy của Kiều Trạch nhìn chằm chằm môi Tả Á, đột nhiên anh vươn tay vuốt ve môi của cô, hỏi: “Sao lại bị rách thế này?”
Tả Á đột nhiên xoay người xuống giường, nhìn Kiều Trạch bằng ánh mắt phức tạp, “Tôi…..Anh ngủ trước đi. Người tôi đẫm mồ hôi, tôi đi tắm…..”
Tả Á vừa nói liền đi luôn ra ngoài, Kiều Trạch cau mày nhìn bóng lưng cô, kinh ngạc ngồi trên giường, nhưng cuối cùng anh vẫn nằm xuống nghỉ ngơi, mấy ngày nay anh đã quá mệt mỏi rồi. Anh muốn đợi Tả Á tắm xong trở lại ngủ tiếp, nhưng cuối cùng anh không thể nào chống cự lại được cơn buồn ngủ, nặng nề ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, lúc Kiều Trạch tỉnh dậy đã thấy Tả Á co rúc trên ghế sofa trong phòng khách ngủ ngon lành, anh không nhịn được cau mày, đi tới ôm cô đặt lên giường. Vết thương trên môi cô khiến cho anh thoáng nghi hoặc, cuối cùng cũng vẫn hôn xuống môi cô một cái, đắp chăn cho cô rồi ra khỏi phòng ngủ, anh phải chuẩn bị đến công ty.
Đã rất nhiều ngày nay anh không về nhà đúng giờ, nhưng Tả Á lại không hề nói gì cả, không hề không vui, không hề hỏi thăm. Mọi chuyện của anh, cô đều không quan tâm. Nhưng nhìn dáng vẻ khác lạ tối hôm qua của cô, Kiều Trạch nghĩ, tối hôm nay anh không thể về nhà muộn nữa.
Bận rộn ở công ty suốt cả một ngày, Kiều Trạch thoái thác buổi tiệc thân mật ở công ty, muốn về nhà ăn cơm tối với Tả Á. Lúc đang định về, thư ký đột nhiên đưa tới cho anh một bưu phẩm mật, anh liền cầm bưu phẩm rời văn phòng công ty, đi xuống bãi để xe. Anh lên xe rồi thuận tay đặt bưu phẩm lên ghế ngồi, không nhìn qua, mà vội vã về nhà.
Xe chạy trên đường, lại đúng giờ cao điểm tan tầm, nên bị tắc ở trên đường. Kiều Trạch sốt ruột, gõ gõ ngón tay thon dài lên tay lái, hi vọng đường có thể mau chóng thông. Anh không kiên nhẫn quay đầu, tầm mắt rơi vào bưu phẩm trên ghế, anh do dự một chút đưa tay cầm lên, mở ra, lấy đồ vật bên trong ra, chỉ có vài tấm hình, vẻ mặt sốt ruột trên mặt liền trở nên lạnh băng.
…..
Tả Á vốn đã nhận được điện thoại của Kiều Trạch, anh nói buổi tối sẽ về nhà ăn cơm tối, cho nên nói dì Lâm nấu bữa ăn tối phong phú một chút, đợi anh về, nhưng đợi đến tận lúc tám, chín giờ, Kiều Trạch vẫn chưa về đến, thức ăn đã nguội từ lâu, hâm đi hâm lại, thức ăn cũng đã không còn giữ được hương vị hoàn hảo nữa rồi.
Dì Lâm mở miệng nói: “Cô chủ, cô thử gọi điện cho cậu chủ xem, có phải là xảy ra chuyện gì rồi không?”
Tả Á rất hiểu Kiều Trạch, anh là người nói lời giữ lời, hơn nữa đối với cô, anh chưa từng thất tín, cho dù là chỉ là một lời hứa nho nhỏ. Nhưng hôm nay, anh không chỉ thất tín, hơn nữa cũng không gọi điện thoại về, có gì đó rất khác lạ. Tả Á do dự một chút rồi cầm điện thoại lên, bấm số điện thoại của Kiều Trạch, nhưng hồi lâu cũng không có người nghe. Tả