watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344182

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4182 lượt.

a ra quyết định đó, trái tim cô như bị khoét đi một khối thịt lớn, mà khối thịt kia chính là Chung Dương. Hai năm qua, Chung Dương vẫn chiếm một phần trái tim cô, mang đến cho cô khi thì sự ngọt ngào, khi lại khiến cô đau lòng.
Lúc nghe mẹ Chung Dương nói, Lô Hi đã có con của anh, cho dù là thật hay giả, nhưng khoảnh khắc ấy, trái tim cô vì lời nói đó mà đau đớn vô cùng. Cô chợt hiểu được cảm giác đau thấu xương, đau đến tê liệt của Chung Dương khi biết cô mang thai. Nhưng hiện tại, vị trí, quan hệ, hoàn cảnh của hai người đã không còn như trước nữa, chỉ còn lại đau khổ và bất đắc dĩ mà thôi.
Cô không còn là cô gái nhỏ ngây thơ không hiểu chuyện, không còn là cô gái nhỏ chỉ thuộc về Chung Dương. Mà Chung Dương cũng không còn là cậu thanh niên cả ngày vây quanh cô, gọi bé cưng, bé cưng mau gọi ông xã Chung Dương đi nữa rồi.
Bọn họ đã không còn chỉ thuộc về nhau.
Anh vội vã muốn gặp cô, là bởi vì biết được bà Chung tìm đến cô, Tả Á ngẩng đầu nhìn Chung Dương lẫn nữa, hơi lắc đầu nói: “Không có! Chỉ mới hàn huyên một lát thì anh gọi điện thoại tới.”
Trong mắt Chung Dương lóe lên lo lắng, nhận thấy vẻ mặt Tả Á có chút khác thường, anh vội vàng nói: “Tiểu Á, đừng để tâm những lời mẹ anh nói. Chỉ cần muốn ở bên nhau là chúng ta…..”
“Chung Dương!” Tả Á ngắt lời anh, “Nếu như trên thế giới này chỉ có hai chúng ta, thì chúng ta không cần phải để tâm đến bất cứ ai, bất kỳ chuyện gì, nhưng mà không phải, cuộc sống của chúng ta không chỉ có mình chúng ta mà thôi.”
Lòng Chung Dương vô cùng căng thẳng, đôi tay cầm thật chặt cánh tay Tả Á, vội vàng hỏi: “Cái gì là cuộc sống không chỉ có mình chúng ta, đây chính là đáp án em cho anh sao?”
Tả Á đau khổ nhìn Chung Dương, cố nén đau đớn trong lòng, khổ sở nói: “Chung Dương, chúng ta làm bạn đi, chỉ làm bạn…..”
Chung Dương cười, cười khổ sở, hốc mắt đỏ lên, gầm nhẹ: “Làm bạn? Bạn gì? Thứ anh cần không phải là bạn, mà là phụ nữ có thể nắm tay anh cả đời, là em, em có biết không…..Em muốn vứt bỏ anh, đúng không?”
Trên mặt Tả Á không biết từ lúc nào đã ướt đầy nước mặt đắng chát, lòng cô đau như dao cắt. Đúng, cô lựa chọn từ bỏ Chung Dương, từ bỏ tình yêu của mình, lựa chọn cuộc hôn nhân không tình yêu. Đúng, hôn nhân và tình yêu không liên quan, có tình yêu cũng không nhất định sẽ kết hôn. Tả Á hơi quay đầu không dám nhìn vào ánh mắt khổ sở của Chung Dương, “Thật xin lỗi…..Chung Dương…..Thật xin lỗi….. Ưm…..”
Môi Tả Á bị Chung Dương hung hăng hôn, thân thể lạnh lẽo bị anh ôm chặt vào lồng ngực rắn chắc, Tả Á theo bản năng đẩy Chung Dương ra, lại bị anh ôm chặt hơn, nụ hôn nóng bỏng mãnh liệt mang theo đau khổ của anh, dường như muốn thiêu đốt cô, để cho hai người hóa thành tro bụi. Nhưng cô lại dường như đã quên mất hương vị của Chung Dương, cảm giác lúc Chung Dương hôn lại là một loại hương vị rất xa lạ, trong đầu cô đều là nụ hôn ngang ngược mạnh mẽ của Kiều Trạch. Tả Á đột nhiên cảm thấy sợ hãi, trong lòng đau đớn vô cùng, cảm giác giống như cô vừa mất đi một vật gì đó rất quý giá, muốn tìm lại, nhưng đã mất rồi! Tim đau, rất đau…..Nước mắt cũng không thể cầm được mà rơi xuống.
Chung Dương khổ sở hôn Tả Á, lòng run rẩy đau đớn, anh cảm giác được nụ hôn của mình đã không còn mang lại cho Tả Á cảm giác quen thuộc nữa. Hai năm, nụ hôn và vòng tay của anh đã bị người đàn ông khác thay thế.
Bọn họ đã từng ôm hôn nhau đắm đuối, cô phối hợp hôn trả lại anh, câu dẫn hồn anh, vậy mà bây giờ, nụ hôn của anh lại trở nên xa lạ đối với cô, thậm chí cô còn kháng cự lại theo bản năng. Anh hôn khiến môi cô phát đau, cũng khiến trái tim cô đau đớn, động tác thô lỗ mang theo sự giận dữ và thống khổ, mạnh bạo khiến môi cô rách ra. Nghe được tiếng cô khóc, anh mới đau lòng buông môi cô ra, rời môi mình lên khuôn mặt cô, hôn đi dòng lệ đang chảy xuống cổ cô, hai cánh tay ôm chặt cô vào lồng ngực của mình, giọt nước mắt đắng chát rơi xuống cổ cô, “Tiểu Á…..Em không còn yêu anh nữa sao?”
Tả Á khóc nức nở trong lồng ngực anh, nước mắt cô làm ướt áo anh, thấm ướt tim của anh, bản tay Chung Dương một đường từ eo cô đi lên, giữ chặt khuôn mặt Tả Á, để cho đôi mắt đẫm lệ của cô đối diện với ánh mắt anh.
“Nói cho anh biết, Tiểu Á, còn yêu hay không? Em còn yêu anh không? Không được nói dối! Hãy nhìn thẳng vào mắt anh và nói cho anh biết!”
Nước mắt của Tả Á lấp lánh dưới ánh đèn, óng ánh trong suốt, cô nhìn ánh mắt khổ sở mong đợi của Chung Dương, không thể lắc đầu, cũng không thể gật đầu. Chung Dương khổ sở nói: “Được, được thôi! Em không trả lời, tức là em không còn yêu anh, không còn thương anh nữa. Nếu đã vậy, từ nay về sau anh sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa, anh sẽ lập tức kết hôn với bất cứ người phụ nữ nào khác!”
Tả Á cầm cổ tay Chung Dương, đẩy bàn tay đang ôm mặt cô ra,khổ sở nói: “Chung Dương…..Có yêu hay không đã không còn quan trọng nữa. Bây giờ, điều quan trọng là…em đã quyết định sẽ từ bỏ, anh hiểu không, cái gọi là tình yêu, là mơ ước, là hạnh phúc, em đã không cần nữa rồi. Em chỉ muốn…..tiếp tục sống bình thản, tiếp tục cuộc