Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3951 lượt.
ng kêu to: “Kiều Trạch…..Anh đang ở đâu?”
Không có người trả lời, không thấy bóng hình của Kiều Trạch! Tả Á lo lắng, cô men theo phương hướng trong trí nhớ để trở lại biệt thự, nhưng lại phát hiện mình càng chạy càng xa.
“Kiều Trạch…..Anh đang ở đâu?”
Tả Á mệt mỏi đứng lại, mặt như đưa đám, sao đột nhiên không thấy anh đâu? Anh rời đi rồi ư? Mình phải làm sao quay về được đây? Tả Á đột nhiên nhớ ra điện thoại di động, vội vã lấy ra, lại thấy trên đó không có tín hiệu, thất vọng, buồn bã, cô chỉ còn cách từ từ tìm đường về.
Tả Á chán nản cất điện thoại vào lại túi, vươn tay bứt một cánh hoa, nhảy lên nhìn bốn phía, cố nhìn xem đâu mới là đường về, nhưng cô lại không cách nào phân biệt được. Đột nhiên đầu gối chợt bị túm lấy, thân thể của cô được người nâng cao lên, Tả Á bị bất ngờ mà nhỏ giọng la lên. Cô ngồi trên cao nhìn xuống biển hoa vàng rực không điểm dừng, trời đất dường như không còn cao nữa, cô cúi đầu liền nhìn thấy Kiều Trạch, anh đang nâng cô lên, trên khuôn mặt lạnh lùng tuấn mỹ xuất hiện ý cười khó hiểu.
Cô vẫn cho rằng anh luôn ở sau lưng cô, chỉ cần cô quay đầu, sẽ nhìn thấy được khuôn mặt lãnh đạm, ánh mắt lạnh lẽo của anh. Cô chưa bao giờ nghĩ đến một lúc nào đó cô quay đầu lại không thấy anh đâu nữa. Tả Á nhìn khuôn mặt của Kiều Trạch, nhìn ánh mắt của anh, đột nhiên trong đầu thoáng nghi ngờ, đây chính là cảm giác tưởng đã mất mà đột nhiên có lại đấy ư? Cảm giác này thật khác lạ, thật khó hiểu! Không thể tìm ra được nguyên nhân tại sao mình lại có cảm giác này, Tả Á đành dằn nó xuống đáy lòng, không để tâm đến nữa.
Kiều Trạch đặt Tả Á xuống, từ trên nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn mơ màng của cô, không nhịn được mà cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ hồng của cô.
“Tách”, một tiếng chụp hình chợt vang lên. Tả Á hoàn hồn mới nhận ra mình bị anh hôn từ lúc nào, cô cuống quít quay đầu lại, thấy một người đàn ông rất cao đang đứng cách đấy không xa, mỉm cười nhìn bọn họ, lộ ra hàm răng trắng toát.
Kiều Trạch khẽ híp mắt nhìn người đàn ông kia, dường như có chút không vui, hơi thở lạnh lẽo, khiến khuôn mặt tươi cười của người nọ cũng không giữ được lâu.
Người nọ không dám nhìn Kiều Trạch mà nhìn về phía Tả Á, đi vài bước đến gần, đưa tay đưa cho Tả Á vài tấm ảnh lấy liền.
Tả Á nhìn trong ảnh tất cả đều là cô, nụ cười rực rỡ trên mặt, ảnh cô vung hai tay, vừa chạy vừa nhảy giữa biển hoa, cuối cùng là hình ảnh Kiều Trạch hôn cô, con ngươi nồng nàn tình cảm, ánh mắt dịu dàng. Tựa như quay về nhiều năm trước, trong hôn lễ của chị cô, lần mà cảm xúc trong cô rối loạn ấy, Kiều Trạch cũng đã hôn cô, vẻ mặt của cô lúc đó không phải say đắm mà là bối rối, còn Kiều Trạch, vẫn là ánh mắt nồng nàn tình cảm, dường như muốn chiếm lấy cô.
Tả Á không khỏi ngẩng đầu nhìn người đàn ông đã đưa ảnh cho cô, người nọ chỉ cười, không nói gì mà chỉ đưa kí hiệu tay, cười thân thiện, trong mắt mang theo vẻ áy náy.
Tả Á lúc này mới nhận ra, người nọ bị câm, áy náy là bởi vì lén chụp hình cô, nhìn người nọ vẫn khoa tay múa chân muốn nói điều gì, Tả Á vội nói: “Không sao, cám ơn anh, ảnh chụp rất đẹp.”
Cô không biết người đàn ông kia có thể nghe cô nói không, nhưng người nọ rốt cuộc không khoa tay múa chân nữa, gật đầu cười, rồi xoay người rời đi.
Tả Á nhìn người kia đi rồi mới phát hiện, mặt trời đã ngả về tây, cả bầu trời và vùng đất đều nhuộm ánh vàng, bóng hình người nọ dần dần biến mất trong biển hoa, mà Kiều Trạch vẫn đang đứng bên cô.
Cô tựa như đã quen anh đứng bên cạnh mình, cũng từng muốn rời khỏi anh, nhưng cô chưa từng nghĩ đến nếu rời khỏi anh cô sẽ như thế nào.
Tả Á và Kiều Trạch cùng nhau trở về biệt thự, có Kiều Trạch dẫn đường nên hai người trở lại rất dễ dàng.
Tả Á chạy mệt, chân cũng ê ẩm. Sau khi trở lại biệt thự, cô liền ngâm mình trong suối nước nóng ở phòng tắm, không muốn đứng dậy. Nếu như không phải cô thấy đói bụng thì suýt chút nữa cô đã ngủ mất rồi. Tả Á quấn khăn tắm màu trắng, bước ra khỏi phòng tắm, mở valy ra thì tìm thấy cái áo ngủ nào của mình.
“Đang tìm gì vậy?” Kiều Trạch vừa tắm xong, cả người nhẹ nhàng khoan khoái, mặc một bộ áo ngủ tơ tằm màu đen, dáng vẻ lạnh lùng.
Tả Á nhăn mặt, cau mày, lật tới lật lui valy quần áo: “Tại sao không có áo ngủ của tôi?”
“Mặc thứ này!” Kiều Trạch nhíu mày, đưa tới một chiếc áo sơ mi trắng, ném bên cạnh Tả Á.
Tả Á nghĩ, nhất định là dì Lâm đã quên chuẩn bị áo ngủ cho cô, chỉ đành mặc tạm chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của Kiều Trạch, làm thành áo ngủ.
Ăn cơm tối xong, đêm cũng đã khuya, có lẽ do quá mệt mỏi, Tả Á vừa nằm xuống giường đã mơ màng ngủ mất, Kiều Trạch cũng rất ngoan ngoãn, chỉ nằm xuống bên cạnh cô ngủ.
Tả Á có chút yêu thích nơi này, cho dù nằm trên sàn nhà trơn bóng, nhìn rừng hoa hướng dương mênh mông bát ngát, cô cũng có thể ngây người mà nhìn cả một ngày.
Kiều Trạch cũng không làm phiền cô, phần lớn thời gian đều không thấy bóng dáng anh đâu cả, không biết là anh đang bận việc gì, Tả Á cũng lười hỏi. Nếu như có thể, cô thật sự muốn sống mãi ở nơi này, yên tĩnh, bình y