Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3962 lượt.
Á đặt điện thoại xuống, cuốn tóc lên, nói với dì Lâm: “Chúng ta ăn thôi, không cần chờ anh ấy nữa.”
Tả Á và dì Lâm ăn cơm tối, xong đã là mười giờ, nhưng Kiều Trạch vẫn chưa về. Tả Á lên mạng hàn huyên với Chung Tĩnh một lát, biết được một tin tức rất tốt, con bé Chung Tĩnh này mang thai rồi, Tả Á cũng kích động rất lâu, còn muốn tán gẫu thêm một lát nữa, lại nhìn thấy cảnh Chung Tĩnh bị một người đàn ông bắt tắt mạng, ôm đi nghỉ ngơi.
Tả Á bật cười, cũng tắt máy vi tính đi nghỉ ngơi, nằm ở trên giường ngủ. Trong giấc mộng, cô cảm thấy có người nằm xuống bên cạnh mình, Tả Á mơ mơ màng màng ý thức được Kiều Trạch đã về, cô trở mình muốn nằm thoải mái hơn, lại cảm giác Kiều Trạch đang hôn lên môi cô, hôn một cách cường bạo, ngang ngược, thô lỗ khác thường, làm cho môi cô đau, môi lưỡi của anh mang theo vị rượu mạnh chiếm đoạt lưỡi của cô, mút vào, bàn tay của anh cũng đặt trên người cô, di chuyển khắp nơi, mỗi tấc da thịt giống như bị lửa thiêu, nóng rực và đau, hôm nay anh rất thô lỗ.
Tả Á tỉnh hoàn toàn, dưới ánh đèn mờ mờ cô nhìn thấy con ngươi đỏ vằn, khuôn mặt tuấn mỹ mà lãnh đạm của Kiều Trạch. Anh uống rượu, hơn nữa còn uống rất nhiều! Từ trước đến nay anh luôn là người tỉnh táo, có chừng mực, rất ít khi uống rượu, chứ đừng nói đến nghiện rượu. Nhưng sao hôm nay anh lại uống rượu, hơn nữa lại còn uống đến say. Sâu thẳm trong ánh mắt đỏ của anh ẩn chứa nỗi đau vô cùng.
Tả Á bị đau cau mày, đưa tay đẩy Kiều Trạch ra, đầu cũng quay sang một bên tránh đi nụ hôn của Kiều Trạch, vùng vẫy muốn thoát khỏi anh, tìm khe hở, tức giận nói: “Kiều Trạch…..Anh điên rồi sao…..Anh…..làm tôi đau đấy……..!”
Kiều Trạch đột nhiên dừng lại, tròng mắt đen phiếm hồng nhìn cô chằm chằm, tiếng nói khàn khàn: “Anh là chồng em, Tiểu Á, đừng quên, anh là chồng của em!” Kiều Trạch nói xong, thân thể cường tráng nặng nề đè cô xuống, không cho cô có đường phản kháng, có chút tức giận cùng không kiên nhẫn túm lấy hai tay cô đặt lên đỉnh đầu, một bàn tay khác thô bạo nhanh chóng kéo quần lót của cô ra, mạnh mẽ, cường bạo, thô lỗ xông vào.
Tả Á chỉ cảm thấy dưới thân đau đớn, không nhịn được nổi giận mắng: “Kiều Trạch, đồ khốn kiếp, khốn kiếp…..A…..!”
Tiếng mắng giận dưới sự va chạm của Kiều Trạch liền trở thành những tiếng kêu vụn vặt, thân thể đau đớn khiến trán cô chảy đầy mồ hôi lạnh, hàm răng cắn thật mạnh lên cổ Kiều Trạch trút giận, cô khóc, đau, thật sự rất đau.
…..
Cuộc ân ái qua đi, Kiều Trạch vẫn đè trên người Tả Á. Tả Á tức giận đẩy anh ra, bật đèn trên đầu giường, nhìn nằm Kiều Trạch nhắm nghiền hai mắt nằm bên cạnh, cô túm lấy cái gối đánh anh, nhưng anh không hề nhúc nhích, dường như đã ngủ say.
Tả Á nhịn đau trở người xuống giường, nhìn Kiều Trạch, giận vô cùng, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt nhỏ nhắn, khóc không thành tiếng.
“Khốn kiếp, khốn kiếp…..” Tả Á tức giận gào xong, xoay người ra khỏi phòng ngủ, thay quần áo, cầm chìa khóa xe, không hề quay đầu đi ra khỏi nhà.
Chúng Ta Ly Hôn
Tả Á xuống lầu đi đến chỗ đậu xe, mở cửa xe ngồi vào. Cô biết lái xe, nhưng không thành thạo lắm. Chỉ vì cô nhất thời tức giận nên mới cầm lấy chìa khoá xe của Kiều Trạch, muốn lái xe đi đâu đó, miễn là không bao giờ nhìn thấy mặt anh ta nữa.
Nhưng vừa ngồi lên xe, cô chợt cảm thấy dưới mông mình có vật gì đó, Tả Á giật mình bật người dậy, nhưng lại đập đầu vào mui xe, cô liền kêu lên một tiếng, cau mày cúi đầu xuống thì thấy trên ghế có một gói bưu phẩm, trong đó còn có mấy tấm hình thò ra ngoài ở đầu bưu phẩm đã bị xé mở. Tả Á không nhìn kỹ mà tức giận ném nó qua ghế bên cạnh, tất cả những tấm hình bên trong liền rơi hết ra ngoài, Tả Á đang định khởi động xe đi, nhưng lại chợt cảm thấy có gì đó là lạ, cô quay đầu nhìn lại, tầm mắt rơi vào mấy tấm hình kia, cô nhìn kĩ lại, vội vàng cầm những tấm hình kia lên xem từng tấm một, tất cả đều là ảnh của cô!
Ảnh cô và Chung Dương đang ôm nhau ở bên ngoài chung cư, còn có ảnh cô và Chung Dương hôn nhau ở dưới đu quay Ma Thiên Luân, trong tấm hình này cô hoàn toàn chìm đắm vào nụ hôn của Chung Dương, dưới đu quay Ma Thiên Luân bọn họ như một cặp tình nhân yêu nhau say đắm.
Khi thấy những tấm hình này Kiều Trạch có cảm giác gì? Đau lòng, khổ sở hay cho rằng cô là người phụ nữ không đứng đắn? Tâm trạng của Tả Á rất phức tạp, cô theo bản năng muốn giấu Kiều Trạch, không muốn cho anh biết, không muốn cho anh nhìn thấy những tấm hình này.
Đầu dây bên kia im lặng không nói gì càng khiến Kiều Trạch lo lắng, anh nắm chặt điện thoại: “ Tiểu Á, em nói gì đi, em đang ở đâu?”
“Tôi đang ở quán cà phê Tâm Ngữ, hi vọng anh có thể tới đây, bây giờ, ngay lậy tức!”
Kiều Trạch thở phào nhẹ nhõm, trầm giọng nói: “ Được, anh sẽ đến ngay, em …….đừng đi đâu hết!”
Kiều Trạch vội vã cúp điện thoại, nhanh chóng rửa mặt, mặc một bộ quần áo thoải mái, đi xuống lầu, lại chợt phát hiện ra chìa khoá xe đã biến mất. Anh vội vàng tìm kiếm, nhưng vẫn không tìm được, không muốn chậm trễ nữa, cho nên anh đ