Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.

?”
“...Nhưng anh cũng phải tranh thủ gọi điện về chứ!”
“Trước mặt Fay mà anh lại bảo, Minh Châu ơi anh không về ăn cơm đâu, em và con cứ ăn trước đi, nói thế ấy hả?”
“... Chỉ giỏi cãi!”
Dung Lỗi phá lên cười, tinh thần anh như phấn chấn hơn hẳn. Kể từ lúc bước chân vào nhà, bắt gặp vẻ mặt hằm hè của cô, tự nhiên thấy vui vui lạ, “Lừa em làm gì, điện thoại hết pin thật mà. Mấy hôm em vắng nhà, anh toàn phải ngủ một mình, người buồn bực bứt rứt nên cũng quên béng phải sạc điện thoại.”
Cố Minh Châu bĩu môi, hừ mũi, rõ ràng vẫn chưa tin lắm.
Dung Lỗi cười ngặt nghẽo, “Ờ thì... được rồi, anh xin được thú thực, đúng là anh cố tình khiêu khích làm em ghen. Tai nghe chỉ là phù phiếm, mắt thấy mới là hiện thực, anh chỉ muốn xem xem, Ỉn con yêu anh nhiều thế nào mà thôi.”
“Bỏ cái tay xấu xa đang sờ mó, bỏ vuốt của anh xuống!” Cố Minh Châu giận điên lên được. Nói chẳng được anh, cô đành đẩy anh ra rồi hậm hực cúi đầu, quay phắt người.
Nhưng Dung Lỗi nào chịu buông tay, anh ghì cô vào lòng, liếm khóe môi, bắt đầu giở trò cợt nhả, “Muốn biết gì thì cứ hỏi thẳng anh, Minh Châu này, em nên học cách mở lòng. Thẳng thắn với người yêu thôi, chứ có phải chuyện gì khó khăn to tát đâu.”
“Fay buồn lắm, anh nán lại đó lâu là bởi con bé cứ rấm rứt khóc suốt. Sau đó, bọn anh nói chuyện, anh dẫn con bé đi ăn tối và tiễn về tận nhà, thành thử anh mới bị muộn. Điện thoại hết pin thật, mà không có em cạnh bên làm anh mất ngủ cũng thật luôn.”
“Vậy... hai người đã nói gì?” Cuối cùng thì cô cũng thốt được ra câu đó.
“Anh nói với Fay một số chuyện thật lòng.” Tường trình sự việc đúng là thế mạnh của Dung Lỗi, “Fay rất giống em ngày xưa, con bé có tài, có ước mơ. Còn hai chúng ta, dù bây giờ đã đủ khả năng... nhưng tiếc thay chẳng còn mơ mộng gì nữa. Hễ gặp Fay là anh lại thấy tiếc cho hai đứa, thành thử anh rất muốn giúp đỡ con bé. Đấy, chỉ thế thôi, vì anh từng nghĩ sẽ lợi dụng con bé để chọc tức em nên có lẽ việc anh gọi Fay về là chút cỏn con mập mờ duy nhất giữa anh và Fay, ngoài ra chẳng còn gì. Em đừng nói những chuyện kiểu như thế thân hay khỏa lấp này nọ, nói thế là sỉ nhục con bé. Huống chi, nếu có ai thế chỗ được em, thì mấy năm qua anh đã chẳng khổ.”
Anh nói có tình có lý quá, đâm ra Cố Minh Châu thấy chột dạ, trong lòng buộc phải thừa nhận, rõ ràng là mình vô lý. Miệng anh nói lời chân thành, kết hợp với động tác chăm chút của đôi tay, khiến cơ thể cô như tê dại hẳn đi, có cảm giác ướt át hơn. Cô vươn tay ôm chầm lấy anh, miệng câm như hến, không nửa lời bắt bẻ.
Dung Lỗi thơm lên cần cổ cô, song thấy vậy không đã ghiền, anh bèn bế cô ngồi lên bàn. Tay đỡ hai bên hông, anh trao cô những nụ hôn tràn trề sự ướt át. Cố Minh Châu có ý lảng tránh, anh cũng không cưỡng ép. Nhưng kệ cô bối rối né tránh, anh vẫn ung dung truy đuổi đến cùng.






“Xong bộ này, em cũng làm cho mình một bộ nhé?” Dung Lỗi kéo tấm vải may áo cưới, trêu đùa quấn lên người cô. Anh kề tai cô, thì thào, “Chúng mình lấy nhau rồi về sống chung, để hằng đêm anh được ôm em ngủ...”
Câu bông đùa dịu dàng của anh khiến cô thấy bủn rủn cả người, đoạn đấm nhẹ vào vai anh: “Đồ phải gió. Ai thèm lấy loại phải gió như anh!”
“... Anh thích em gọi anh là anh yêu hơn...” Dung Lỗi ôm cơ thể liễu yếu đào tơ của cô, cười hí ha hí hửng.
Cố Minh Châu ngửa đầu, không kìm được hơi thở dồn dập. Bên tai vẫn vẳng nghe tiếng anh tê tê, “Fay giống em, đó là em gái em nên anh cũng phải quan tâm ít nhiều. Như Dung Dịch ấy, bởi đó là đứa con do em sinh... nên anh rất yêu con... em biết không hả? Đồ ngố! Ỉn ngố!”
Hai khuôn mặt kề sát vào nhau, mũi cọ mũi, “Đừng gồng vai gánh vác mọi chuyện, em có anh đây mà, hãy san bớt sang anh. Thậm chí những thứ em không gánh vác được, chỉ cần nói với anh một câu, anh luôn sẵn sàng đáp ứng mọi thứ em cần, em hiểu không?”
“Nhưng tại sao lại là chị Sở Sở...” giọng thì thào buồn rười rượi của Fay dường như vẫn văng vẳng bên tai anh, Dung Lỗi siết chặt vòng ôm với người đang nằm bên cạnh, tiếng thở dài trôi trong im lặng.
“Em không cam lòng... Kevin, vì sao lại là chị em, em chỉ cần người đó không phải là chị...” Vào lúc trời chiều nghiêng bóng, căn phòng ký túc xá của công ty Lộ Hân Nam lên đèn sáng trưng. Sau khi Cố Minh Châu và Trình Quang ra về, căn phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng. Fay nhìn anh, tuôn một chặp chẳng đầu chẳng đuôi. Anh bình tĩnh đáp lại ánh nhìn của cô trong im lặng. Cô cứ chờ đợi cho đến khi tuyệt vọng ập tới và rồi không cầm nổi nước mắt.
Hôm đó ở bệnh viện, khi anh vừa nhấc điện thoại, giọng Fay nghe rõ căng thẳng hơn hẳn lúc bình thường, “Kevin, anh đang ở đâu?”
“Có chuyện gì thế?” Anh liếc nhìn Cố Minh Châu bấy giờ đang bận xử lý cậu con trai, anh bèn ra ngoài để tiện nghe điện thoại.
Cô tiếp tục sau một hồi im lặng, “Em... đang ở dưới tầng trệt của bệnh viện, mới rồi chị Sở Sở ở chỗ em, chị ấy nhận điện thoại rồi vội vã đi ngay, chị để quên đồ nên em mang đến... Em thấy anh... có phải anh không?”
“Em đợ