Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/724 lượt.
i lay cánh tay Dung Lỗi, ẽo ợt nói: "Kevin, anh bảo mời khách ăn cơm, thì ra là mời chị Minh Châu sao?” Dung Lỗi tủm tỉm gật đầu, ánh mắt dán chặt vào người Cố Minh Châu kể từ lúc cô bước vào.
Thế rồi chẳng rõ là cố tình hay vô ý mà Điền Tư Tư lại rời Dung Lỗi, bước qua đứng cạnh Cố Minh Châu rồi õng ẹo kéo tay cô, miệng cười chúm chím, lúng liếng nhìn Dung Lỗi, “Anh biết không Kevin, em quen chị Minh Châu từ nhỏ, chị ấy quý em lắm, thương em còn hơn cả chị ruột em nữa.” Con ranh này thường ngày giỏi lắm cũng chỉ giở trò xách mé kiếm chuyên với mấy cô tiểu thư nhà giàu giống nó được thôi, chứ với thể loại bóng gió xa gần tiếu này xem ra đã giở hết công lực rồi đây.
Ánh mắt Cố Minh Châu hơi co lại, cô mỉm cười xoa đầu Điền Tư Tư như một người chị dành tình cảm thương yêu cho đứa em gái của mình, “Phải rồi, nhóc này bướng lắm, hồi nhỏ không ai chịu dẫn nó đi chơi, nó toàn bám em thôi!”
Điền Tư Tư và Cố Yên trạc tuổi nhau, mới mười sáu mà đã được lọt vào hàng mỹ nhân nức tiếng của thành phố C. Thuở đó nhà họ Cố vẫn đang trong thời kỳ hưng thịnh, Điền Tư Tư và Cố Yên đã có lần va chạm ở trường, cụ thể ra sao thì Minh Châu cũng chẳng nhớ nổi nữa.
Dẫu sao, dạo đó cô út nhà họ Cố đã quen giải quyết mọi việc theo cái cách đơn thuần của riêng mình: coi cục cưng của Điền gia bằng không khí. Việc này làm tổn hại nặng nề đến lòng kiêu hãnh của Điền Tư Tư. Mẹ cô nàng cũng vài lần úp mớ tỏ ý không bằng lòng, sau đó còn gọi thẳng cho Cố Bác Vân, nhưng tính cách của Cố Bác Vân sao nào? Nghe được dăm câu dạo đầu, ông đã cúp luôn máy, chẳng thiết để ý nữa.
Việc về sau lại đến tay Nguyễn Vô Song giải quyết, bà giấu chồng gọi điện cho nhà họ Điền để xin lỗi, đồng thời cũng bảo Minh Châu dẫn Điền Điền bé nhỏ đáng thương đi chơi nguyên một ngày, cốt để an ủi vết thương nơi tâm hồn bé bỏng của cô bé sau quá trình tìm bạn thất bại ê chề.
E rằng việc này đích thị là nỗi thất bại lớn nhất trong cuộc đời thuận buồm xuôi gió, đượm ngọt như mật ong rừng của Điền Tư Tư, thành thứ Cố Minh Châu vừa mới nhắc thế, con bé đã thấy chột dạ, khuôn mặt xinh xắn đờ ra.
Dung Lỗi đằng hắng một tiếng rồi chen vào kéo Cố Minh Châu, tách cô ra khỏi bầu không khí căng thắng giữa hai người, “Vào đi thôi, mọi người đến đủ cả rồi.” Anh có ý muốn tháo gỡ thì Cố Minh Châu cũng không muốn làm anh mất mặt, cánh tay cô khoác tay anh, khấp khởi tiến vào hội trường.
Khóe mắt liếc thấy con nhóc kia đang cuống quýt đuổi theo lồng tay nó vào cánh tay Dung Lỗi, Cố Minh Châu thầm cười nhạt. Chiều nay cô đã đọc lướt qua một lượt tất cả những tin đồn dạo gần đây liên quan đến Dung Lỗi và Điền Tư Tư cả rồi.
Chị đây là người tử tế, lý gì phải chịu làm lẽ... thế nên em Điền Ngọt Lợ chớ có trách chị Minh Châu nhẫn tâm nhé...
Tiệc mừng công chính thức bắt đầu cũng là lúc đám đàn ông lịch lãm bỗng chốc bộc phát hết cả mọi sự điên cuồng rồ dại bên trong.
Chiếc cố trắng ngần, thon đài như cổ thiên nga của Cao Hạnh đang ngửa lên, dốc cạn nguyên một ly rượu đầy không để vương lấy một giọt, tiếng hò hét tán dương vang lên bất tận, cô hướng ánh mắt thị uy về phía Kỷ Hằng. Song anh chàng vẫn ngồi thẳng lưng ngay ngắn trên ghế, thản nhiên như không lọt mắt điều gì.
"Nào nào, tiếp nào!” Cao Hạnh đong đưa, kích động quần chúng, xem chừng bữa này không say không về.
Thời gian Kỷ Hằng đến Vi Bác làm việc, anh đã quen Cao Hạnh qua sự giới thiệu của Cố Minh Châu và Phương Phi Trì, nhưng bèo nước tương phùng, tuy có qua lại vài lần nhưng cả hai đều coi là chuyện thường tình, dần dà cũng nhạt đi. Cao Hạnh cần sĩ diện, huống hồ trước đây Kỷ Hằng ở nước ngoài, một phần vì đại dương cách trở đôi bờ, phần còn lại là vì con trai cô - Duệ Duệ, nên Cao Hạnh cũng đành thở dài rồi buông xuôi tại đây.
Xuân sang hoa nở, Cao Hạnh những tưởng cuộc sống cứ thế êm ả trôi đi. Nên trước sự đeo đuổi quyết liệt cứa bác sĩ điều trị cho Duệ Duệ - Chung Tiềm, cô chấp nhận chiếc nhẫn cầu hôn của anh rồi chuẩn bị làm đám cưới vào mùa hè sang năm.
Ấy thế nhưng Kỷ Hằng lại quay về rồi trong quãng thời gian hợp tác với Vi Bác, cậu chàng trúng tiếng sét ái tình của cô nàng Tiểu Toàn lạnh lùng cao ngạo. Và màn tấn công dồn dập bằng hoa tươi đã được triển khai.
Cả thế giởi của Cao Hạnh bỗng rung động sau một tiếng nổ lớn. Như lời Cố Minh Châu nói thì đố kị thật sự đã làm Cao Hạnh mờ mắt, cô nàng cứ ngỡ mình yêu say đắm Ký Hằng.
Mà phụ nữ sợ gì nhất nào ? Có lẽ không phải là yêu đơn phương mà là để vuột mất tình yêu. Còn điều gì sẽ làm phụ nữ hận nhất ? Nói thực là chạm mặt tình cũ nhưng anh ta lại đang sống vui vẻ hơn mình.
Mấy chiến sĩ phía Hữu Dung đã gục ngã dưới tay Cao Hạnh, có anh nhân viên vui quá chén, cả gan réo tên Dung Lỗi, đòi anh xuất trận, lấy lại sĩ diện cho phe chủ nhà.
Mới rồi, Dung Lỗi uống cũng không ít, anh ngả người trên ghế, chăm chú nghe Điền Tư Tư hí ha hí hửng tâm sự chi đó, thấy gã nhằn viên dưới quyền mình nói vậy, anh liền cầm ly đứng dậy. Bỗng chốc, tiếng vỗ tay dậy lên