Đấu Tranh Đến Cùng Cho Tình Yêu
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134728
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/728 lượt.
Cô trở mình ngồi dậy, cánh tay đang quàng quanh eo chợt siết chặt vòng ôm khiến cô ngã giật về phía sau, cô hoảng hốt nhìn anh: “Anh muốn gì?"
Người cô xô vào lồng ngực anh đau nhói, cặp mông trần ấy khéo sao lại cà vào một thứ gì đó vừa mới ngóc đầu dậy vào buổi sáng, anh gồng người, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt lườm cô, “Làm từ đầu đến cuối rồi, bây giờ lại còn giả vờ ngây thơ thẹn thùng, không thấy ngượng à?”
"Khác nhau chứ, đêm qua là mượn rượu làm càn, đôi bên nam nữ đều đạt được cái mà mình muốn, chưa đến mức em bắt vạ anh. Còn bây giờ thì...,” Cô co gối dụi vào người anh, cười cợt bảo, “Hay thật ra anh cũng muốn cưới em ?”
"Em cũng hoang tưởng ra phết nhỉ,” Dung Lỗi đẩy phắt cô ra rồi lật người ngồi dậy.
Trên tấm lưng chắc nịch ấy in hằn những dấu ấn của cô. Cố Minh đặt ngón trỏ lên đó, khẽ di di mấy đường rồi lại cười khúc khích bảo, “Này hỏi thật nhé... bao lâu rồi anh chưa được giải tóa? Đêm qua... suýt nữa thì làm em tắc thở đó nhé...”
Sau lưng chợt tê rần, phần chăn quấn quanh hông hơi phồng lên, Dung Lỗi ưỡn thẳng lưng, quay người giữ chặt bàn tay tác oai tác quái của cô, cười nhạt nói: \'Tức là em đang khen biểu hiện tối qua của anh làm em thỏa mãn chứ gì?”
"Nếu em nói phải thì liệu anh có đòi thêm tiền boa không?"
"Không. Nhưng anh sẽ tái hiện lại mấy tư thế đêm qua, lần này thì anh sẽ cho em van xin thoái mái thì thôi... nào là chậm một chút... nhẹ một chút. Còn đừng vào sâu như thế...”
“À anh đang khẳng định tối qua anh hăng tiết không phải do quá chén đấy à?
“Em nghĩ tối qua anh say à ?”
“Không.”
"Không." Đung Lỗi rũ đầu cười, ngay trên đỉnh đầu cô, cái nhìn ánh lên vẻ khôi hài, "... Thì sao anh lại có thể lên giường với em nhỉ!”
Ánh mắt Cố Minh Châu thoáng chút tổn thương, nhưng nó lướt qua rất nhanh, Dung Lỗi không kịp nhận ra, lòng đinh ninh đó chỉ là áo giác.
“Gọi bữa sáng mang lên đi, em đói meo rồi,” Cố Minh Châu khều anh, “Gọi cho em một tách cà phê đen, còn đồ ăn thì tùy, giờ em phải bổ sung năng lượng để đi làm. À, anh xuống cửa hàng dưới tầng trệt mua giúp em bộ quần áo, với cả... thuốc tránh thai nữa. Tối qua... gấp quá chắc anh không kịp trở tay nhi?"
Cô phân công rõ ràng đâu ra đó, thấy anh không phản ứng gì, cô liền vỗ vào mông anh đánh “chát” một tiếng, “Anh nghe chưa đó?”
Dung Lỗi nhảy dựng lên vì đau, vẻ bực bội dường như sắp chạm ngưỡng trần nhà, “Biết rồi!” anh gắt gỏng một câu, đoạn trừng mắt xuống giường tìm quần áo, đánh răng rửa mặt, tắm táp qua loa xong, anh hầm hầm bỏ ra ngoài với mái đầu bù xù sau tiếng sập cửa thật mạnh.
Đợi anh đi khuất, Cố Minh Châu mới lết xác vào nhà tắm, kiểm tra tình hình thương tật.
Bồn tắm xa hoa của khách sạn năm sao đã bỏ phí suốt một đêm, giờ mới phát huy tác dụng, Cố Minh Châu thả lỏng chân tay trong làn bọt nước, cô nhíu mày nhìn đăm đăm lên tấm gương chống hơi nước ốp trên trần nhà.
Vết hôn đỏ lằn phủ chi chít khắp nơi trên làn da vẫn được cô nâng niu chăm sóc bấy lâu nay, thậm chí những dấu tay chồng lên nhau hằn trên cặp đùi trắng nõn và cả nơi non mềm nhất đã cô đơn sáu năm nay cũng bị anh hành cho thảm không sao nói hết.
“Đói khát quá đấy...” Buông tiếng thở dài đắc ý pha lẫn vẻ cam chịu, cô từ từ trầm mình xuống làn nước ấm cho ngụp đầu. Một vài gợn sóng lăn tăn trên mặt nước lan ra rồi lắng dần, kèm theo một chuỗi bọt nước sùng sục sủi lên.
Tắm rửa xong xuôi, đang dở tay sấy tóc thì có tiếng gõ cửa, Cố Minh Châu hớn hở bới mái tóc âm ấm thành kiểu tóc đánh rối quyến rũ, quấn chiếc khăn tắm trắng tinh ngang ngực rồi đi chân trần ra mở cửa.
Đứng chờ bên ngoài 1à cậu nhân viên đưa bữa sáng nom khôi ngô sáng súa, chừng độ mười bảy mười tám với nụ cười niềm nở thường chực. Cánh cửa vừa bật mở, một người phụ nữ xinh đẹp mát mẻ với nụ cười hút hồn hiện ra ngay trước mắt, làm mặt mũi cậu ta đó tía cả lên.
Cố Minh Châu bấm bụng trách số mình rõ đen, đoạn quắc mắt ra vẻ nạt nộ: “Cứ nhìn nữa đi rồi tôi kiện cậu tội quấy rối tình dục!”
Anh chàng nhân viên phục vụ xin lỗi rốt rít rồi luống cuống nhìn lảng đi nơi khác, ánh mắt không dám tọc mạch thêm nữa. Mang đồ ăn vào phòng xong là cu cậu cắm cổ lao ngay ra ngoài, suýt thì đâm sầm vào Dung Lỗi đang xách túi đi vào, thế là lại bắt đầu một tràng dài những câu “xin lỗi”.
Dung Lỗi dở khóc dở cười, để túi đồ xuống, lấy bộ đồ lót mới toanh ra, anh mở túi bọc ngoài, cẩn thận xé mác rồi đặt lên giường.
Cố Minh Châu vẫn ngồi đăm chiêu, nhâm nhi ly sữa nóng bên chiếc bần tròn.
"Lát nữa thì bôi cái này vào.” Dung Lỗi ném cho cô một tuýp kem, thấy cô thừ người, anh liền nhướng mày cười bảo, “Cần anh bôi cho em không?”
Sau cả buổi sáng làm ra vẻ bình tĩnh, chỉ một câu nói của Dung Lỗi xong đã làm ai đó sặc sữa, ho chảy cả nước mắt.
Tình cảnh này quen thuộc quá nhỉ!
Cứ như... cứ như hình ảnh của quá khứ nào đó quá xa xôi, cũng dưới ánh nắng dìu dịu của buổi sớm mai, lần đầu tiên người con gái ấy thức dậy trong vòng tay một người khác phái, còn chàng trai lại thao thức suốt đêm thâu vì xúc động, đôi mắt sáng long