Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/725 lượt.
như sấm, kèm theo cả tiếng huýt sáo, khuôn mặt ửng hồng của Cao Hạnh nở nụ cười duyên, đoạn xua tay; "Thế này đâu có được! Giờ tôi sức cùng lực cạn rồi mà bên anh mới xòe quân át chủ bài ra, vậy là bắt nạt người ta rồi còn gì!"
Nghe cô nói tếu vậy, mọi người liền hò reo hướng ứng, qua mấy lần đùn đẩy thì đến lượt Cố Minh Châu bị kéo nhập cuộc.
Đời này ai ngóng trông ai, sao mà biết được.
Có người cuồng vì yêu, cõi đời này thật vô thường.
Đời còn bao đắng cay anh chưa trải hết.
Nếu chẳng mong một ngày trở về bên em.
Thì anh đã đầu hàng số mệnh từ lâu..."
Dung Lỗi lướt qua đám người đang xả láng với trò đổ xúc xắc phạt rượu, xen lẫn trong đám đó là vài đôi nam nữ vẫn mải mê quấn lấy nhau. Những bước chân đưa anh lại gần người phụ nữ xinh đẹp đang tựa đầu nhắm mắt nghi ngơi đằng kia. Chỉ là một quãng đường ngắn ngủi nhưng dường như anh đang xuyên qua quãng thời gian sáu năm khổ ải.
Nếu chẳng mong một ngày trở về bên em, thì anh đã đầu hàng số mệnh từ lâu.
"Không chịu được à?” Dung Lỗi buông người ngồi xuống cạnh Cố Minh Châu, tay vỗ lên má cô.
Cố Minh Châu mở mắt, ngoảnh sang, ánh nhìn lúng la lúng liếng ấy như một bàn tay bé xíu cù vào chỗ nhạy cảm nhất trong trái tim Dung Lỗi, “Có mà anh không chịu được nữa ấy!”
Cô nhả từng chữ, giọng đầy mờ ám làm phần thân dưới của Dung Lỗi bỗng trở nên rạo rực, ma xui quỷ khiến thế nào mà người anh đã áp chặt vào người cô, hơi thở nồng nàn phả vào vành tai xinh, chất giọng khàn khàn nhuốm men say cất lên đầy mê hoặc: “Vớ vẩn, em quên rồi sao. Hồi xưa ai là người hằng đêm khóc lóc cầu xin anh tha cho hả...”
Rõ ràng, Cố Minh Châu vừa rùng mình một cái, Dung Lỗi khẽ bật cười suồng sã rồi càng lúc càng sán lại gần hơn. Khéo sao, chẳng rõ ai ngồi đằng sau đang vui đùa gì mà lại xô đẩy làm anh bất ngờ chúi người về phía trước, tạo điều kiện cho anh được thế đè lên cô gái đang mang vẻ mặt ngộ nghĩnh đáng yêu này.
Va phải môi anh khiến Cố Minh Châu đau điếng, một tiếng xuýt xoa khe khẽ thoát ra khỏi cổ họng, cô có vẻ hốt hoảng ngồi thẳng dậy, khuôn ngực căng tròn nửa hở nửa kín dưới lớp váy đầm lại vô tình chạm vào lòng bàn tay vừa trượt mất đà của Dung Lỗi.
Cảm giác đụng chạm mềm mại từ nơi ký ức sâu thẳm bỗng trào dâng mãnh liệt, quyện với mùi hương dìu dịu phảng phất quanh đó càng kích thích máu nóng trong người anh sôi lên sùng sục. Đầu lưỡi nhấn nha như muốn trêu đùa, nó khẽ lách vào miệng anh, quét qua hàm răng anh. Dung Lỗi có cảm giác một luồng sáng trắng chói lòa vừa nổ tung trong đầu mình. Mọi cảnh sắc xung quanh đều nhạt nhòa tan biến vào hư vô, chỉ còn sót lại anh và viên ngọc thế gian tuyệt sắc đang nằm dưới thân mình.
Chương 4:Ngay giây phút này đây, trái tim em vẫn rõ hơn ai hết, trái tim anh vẫn thuộc về em
Dọc theo dãy hành lang sâu hun hút mà rộng thênh thang được thiết kế xa hoa của khách sạn, tịnh không một bóng người. Trên trần nhà lộng lẫy của nhà hàng, cứ cách mấy bước chân lại ốp một chùm đèn pha lê, ánh đèn dìu dịu mang màu sắc ấm áp rót xuống tấm thảm lót chân dài và dầy, có độ giảm âm tốt.
Những thanh ầm khe khẽ mà đầy xúc cảm của môt người phụ nữ vang vẳng suốt hành lang: “Đá... mạnh hơn nữa đi anh….”
Trước cứa căn phòng gần với thang máy nhất, cơ thể Cố Minh Châu bị anh ép chặt vào cánh cửa, bàn tay anh mon men đến từng ngóc ngách trên thân thể Cố Minh Châu. Con thú trong người anh chỉ chực chờ để được thoát ra, từng nụ hôn mạnh mẽ như muốn nuốt chửng lấy cô. Cô cũng đáp lại tình yêu của anh một cách nồng nhiệt, cái tên thân mật thời hai người còn quấn quýt đắm say - thoát ra cổ họng cô trở thành tiếng rên rỉ khàn đục.
Tiếng rên mảnh mai như sợi tơ, mang chút cám dỗ cứ thế khe khẽ rót vào tai Dung Lỗi, thôi thúc bàn tay anh càng thêm phần thô bạo. Anh nôn nóng đến mức suýt nữa thì làm gãy cả tấm thẻ quẹt cửa.
Lúc đấy, hai chân của Cố Minh Châu đã thắt chặt vào hông anh còn đôi tay thì đang quấn riết lấy cổ anh và cả cơ thể cô đã được nhấc bổng lên. Mất một đống sức lực hao phí cho cánh cửn cuối cùng thì nó cũng chịu bật mở, sau một tiếng hét, Cố Minh Châu ngã ngửa về đằng sau. Nhanh như chớp, Dung Lỗi vội nhào đến kéo cô lại rồi hai người cùng ngã phịch xuống sàn.
Anh chống người ngã lăn sang một bên, tránh đè lên người cô. Cố Minh Châu nằm dưới sàn thẫn thờ một giây rồi nhỏm dậy, nhìn anh bằng vẻ quyến rũ hút hồn.
Không một giây chần chừ, Dung Lỗi vung chân đạp mạnh vào cánh cửa cho nó sập lại rồi anh chồm lên như hổ đói mồi.
Sau một hồi quyết liệt, toàn bộ quần áo của hai người đã bị lột phăng ra không thương tiếc. Cánh tay cường tráng mạng mẽ của Dung Lỗi vòng qua người cổ Minh Chầu rồi nhấc bổng cô lên, thả xuống giường. Tấm đệm mềm nảy lên mấy cái, Cố Minh Châu bật cười khanh khách. Cơ thể trần trụi lăn qua lăn lại trên giường rồi cuộn người trong tấm ra giường trắng tinh. Dung Lỗi chồm người đè lên cô, cánh tay mảnh dẻ lẫn cặp đùi thon gọn của cô vươn ra, quấn siết như loài rắn nước, men rượu quyện trong từng hơi thở cũng đáp trả anh với sự nồng nàn không kém, chiếc lưỡi nhỏ