Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/807 lượt.
br>“Cái con bé này, khéo mồm khéo miệng thật.”
“Ý ông nội đang chê cháu chỉ giỏi nói chứ không có thực tài phải không ạ?”
“Haha, ông nói vậy bao giờ? Con bé này đừng tưởng cài bẫy ông là dễ. Có khi nào ông lại ra đề thử mày? Ông chẳng tạo điều kiện cho mày qua được ải thằng đích tôn nhà ta, nhanh chóng trở thành dâu con trong nhà ấy chứ.” Ông cụ nheo mắt cười, thảnh thơi ngước nhìn theo áng mây trôi cuối trời.
“Ông!” Cố Minh Châu bật cười. Nhìn cô, ông cụ cũng cười sảng khoái.
“Ông ạ, cháu cứ đinh ninh ông không thích cháu cơ." Mỉm cười một lúc, Cố Minh Châu mới khẽ cất tiếng.
Vốn tưởng hôm nay sẽ phải chui đầu vào nơi hang hùm miệng rắn, phải tốn sức lắm chứ, nào ngờ ông cụ nhà họ Dung lại rộng lượng chỉ cho cô một con đường tắt, đó là về làm dâu nhà họ Dung rồi từ từ giành lại trái tim Dung Lỗi.
Việc này dễ dàng hơn việc hiện giờ cô cố gắng lựa ý chiều chuộng cái tảng đá thành tinh đầy xấu tính kia nhiều lắm.
Nom Cố Minh Châu có vẻ đã rưng rưng, ông nội Dung Lỗi từ tốn bảo rằng: “Con người ai cũng giỏi nhưng còn phải xem dùng vào việc gì, dùng như thế nào. Cháu rất cừ, song rằng vẫn còn thiếu tính quyết đoán, chung quy thì cháu cũng không phải con trai! Có điều, con người hiện nay của Dung Lỗi đã đạt đến trình độ lão luyện, cháu ở bên nó, từ từ rồi bản thân cũng sẽ được tôi rèn mà không cần tốn sức.”
“Cháu biết rồi ạ.” Cố Minh Châu thở phào, “Cũng như ông, cháu mong anh ấy được hạnh phúc hơn ai hết. Kể từ lúc anh ấy trở về, những chuyện mình làm năm xưa nay nhìn lại cháu cũng không khỏi chạnh lòng. Dù sao, chuyện cũng đã rồi ông ạ, cháu nhất định sẽ bù đắp cho anh ấy. Ông ơi, dù ông bằng lòng với cá tính của cháu, hay đơn thuần chỉ là thấy cháu phù hợp để làm cháu dâu ông, thì cháu vẫn phải cảm ơn ông vô cùng. Ông không biết được là cháu muốn làm vợ anh ấy nhiều đến thế nào đâu.”
Cô nói hết sức chân tình, ông cụ nghe rồi phá lên cười, cũng thẳng thắn bảo: “Vậy thì tốt.”
Tối đến còn bận bịu việc riêng nên cô chỉ ngồi chơi đến ba giờ là đã lên gác tìm Dung Lỗi.
Nghe nói cô sắp phải về, Dung Lỗi bèn gật đầu không quên dặn dò “Nhớ lái xe cẩn thận” rồi lại cắm cúi xem tài liệu.
Trong lòng cô bỗng thấy lấn cấn không yên, chưa đi được mấy bước đã quay lại hỏi, “Tối nay... em đợi anh nhé !”
“Tối nay anh ở đây, em về ngủ trước đi.” Dung Lỗi ngẩng mặt lên nhoén miệng cười với cô, giọng điệu vẫn hết sức bình thường.
Cố Minh Châu ôn tồn hỏi, “Anh có chuyện gì à Đá?”
“Anh không. Còn em? Có chuyện nào mà em quên chưa nói với anh không?" Dung Lỗi đặt giấy tờ trên tay xuống, mắt nhìn vào cô, "Sẵn lúc anh đang rảnh rỗi, em cứ nói đi, đừng ngại"
Ngày hôm nay, ngồi ở đây, con người anh đã mang trong mình một phong thái mạnh mẽ bẩm sinh.
Lòng cô rối ren bao hổn độn, còn não lại đang hoạt động với công suất lớn. Cô rà soát một lượt tên những người biết về Đá nhỏ, nghĩ tới nghĩ lui thấy không chỗ nào sơ hở, bèn lắc đầu.
Trực giác mách bảo cô rằng, vào lúc này tốt nhất mình nên án binh bất động.
Chính khoảng khắc ấy, dường như trong ánh mắt của Dung Lỗi vừa có một sợi dây nào đó đứt phựt.
Nhưng không đợi Cố Minh Châu kịp nhìn cho kỹ, nó liền biến mất tăm mất tích.
Anh còn cười vẻ thờ ơ, rồi dường như chỉ một giây nữa thôi, hoặc anh sẽ đứng lên ôm chầm lấy cô đầy âu yếm, hoặc sẽ mở miệng tuôn ra những câu chữ tuyệt tình.
Song anh vẫn thong thả chẳng buồn vội vã, không hẳn xa xôi nhưng chưa chắc đã gần. Thái độ của anh chẳng thể đoán ra điều gì, nhưng chính nó lại khiến cô có cảm giác nao nao.
Lòng thầm buông tiếng thở dài thườn thượt rồi xuống lầu ra về.
Ngày tết, chập tối là thời khắc pháo hoa đua nở tưng bừng.
Tiết trời không còn mang lại cái cảm giác lạnh thấu xương mỗi lần hít thở. Nơi lan can ngoài ban công, Dung Lỗi xỏ tay vào túi quần, lẳng lặng ngắm pháo hoa.
Đẹp làm sao, đẹp tựa như nụ cười cô ấy.
Buông một tiếng cười khẩy, anh ngứa đầu, mắt nhắm nghiền, vắng nghe có tiếng thở dài nặng trĩu. Giống với ngày còn ở Úc, mỗi lần trằn trọc khó đưa giấc là anh lại ngắm nhìn vòm trời đen đặc, ngắm nhìn vầng trăng lạnh lẽo, ngắm nhìn những vì sao buồn hiu hắt.
Một tương lai hoàn mỹ, một lý tưởng cao cả không gì sánh được lại bị cô ấy coi khinh như cỏ rác, thế rồi hất văng tất cả.
Khi tình yêu và lý tưởng khó lòng chung đường, anh bỗng nhận ra mình thật sai lầm, nỗi hoang mang về hai bàn tay trắng đã trở thành căn nguyên gốc rễ khiến anh trằn trọc suốt đêm.
Trong đêm dài thao thức, khi từng giây, từng phút “ngắm nhìn lại” trôi qua trong nặng nề, anh luôn ngó xuống vết sẹo nơi trái tim mình, lòng thầm nghĩ mình là một thằng đàn ông, cớ gì lại để người con gái mình yêu cự tuyệt vào đúng lúc cô ấy cần sự trợ giúp nhất.
Thế rồi anh như có thêm động lực, sau một đêm mệt nhoài vì mất ngủ, tinh thần anh vẫn tỉnh táo để đi sâu nghiên cứu những chiêu trò lừa gạt trong kinh doanh, mà anh chẳng hề lấy làm hứng thú.
Anh phải chắt chiu gian nan, nhích dần về phía trước. Cho đến khi nào mình đủ mạnh mẽ, mình đủ sức lực dồn những kẻ từng làm mình bị