pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/800 lượt.

i với cô mà nói, nó quả là một thứ ngôn từ hào nhoáng, tự bản thân nó đã chứa quá nhiều xúc cám phù phiếm.
Mỗi ngày mớ mắt thức giấc, những thứ hiện lên trong đầu đều xoay quanh: hôm nay sẽ đến nhà ai thăm dò tin tức, Cố Yên hẹn bác sĩ tâm lý lúc mấy giờ, liệu có thể gặp bố mình dù chi một lần thôi cũng được, bệnh của bà ngoại lại đến kỳ tái khám, mong sao đừng có chuyển biến xấu...
Chí xót mình nghèo nên trăm chuyện buồn thương[1'>, huống hồ những việc rối tinh rối mù quanh cô lúc nào cũng như nước sôi lứa bỏng.
[1'> Trích trong bài thơ Giải nỗi sầu nhớ của Nguyễn Chấn.
Đó là lí do khiến cô buộc phải đẩy Dung Lỗi về với nghiệp kinh doanh theo gợi ý bóng gió của ông nội anh. Chính cô đã ruồng rẫy Đá yêu của mình vào lúc anh chìa vai san sẻ, đỡ đần hộ cô chuyện Cố Bác Vân
Phải, cô đã ruồng rẩy anh. Cô đã dùng sự dằn vặt ráo riết nhất có thể hồng ép anh phái cừ bỏ.
Tình yêu nghi kị nhất điều gì? Nào phải dối gian hay hiểu lầm, những thứ đó rồi sẽ có ngày được gột sạch. Thứ tình yêu sợ nhất là sự thật trần trụi.
Cô sẽ vạch trần cái hiện tại càn khốc ấy cho anh xem, cô sẽ giẫm lên thứ tình yêu cao cả tự ngộ nhận của anh, cô sẽ giày vò anh thừa sống thiếu chết.
Vậy nên cô đã tìm đến Phương Phi Trì để cùng nhau diễn một màn kịch cho Đá yêu của cô xem: Đấy anh hãy nhìn đi! Gã là con trai của Phương Chính, là anh ruột của Phương Diệc Thành, đáng lẽ em phải hận gã. Song gã có tiền có quyền hơn anh, đành rằng em yêu anh thật đấy, nhưng buộc lòng phải ở bên gã. Dung Lỗi, em không cấn anh nữa, anh còn muốn em không?
Trong sự giằng xé kịch liệt giữa tình yêu và lý tướng, chàng thiếu niên Dung Lỗi năm ấy đã chết đi sống lại trong đau đớn biết chừng nào.
Nhưng anh vẫn cần ỉn con ngốc nghếch của mình. Ngay giây phút ấy, thì anh đã quỳ xuống van xin cô, Minh Châu, xin em đừng vậy...
Sau cú shock bởi màn hôn hít giữa Cố Minh Châu và Phương Phi Trì, nửa đêm Dung Lỗi thẩn thờ lết xác về tổ ấm nhỏ của hai người, Cố Minh Châu đang say giấc nồng. Trên giường, ngay cạnh cánh tay cô, chiếc điện thoại anh tặng vừa khẽ rung lên, báo hiệu một tin nhắn mới được gửi từ Phương Phi Trì.
Xem xong, anh thoát ra ngoài, rải khắp hộp tin là những lời lẽ gửi gắm yêu thương, là một hàng dài cái tên Phương Phi Trì, chúng như thiêu đốt con mắt chan chứa tình yêu của Dung Lỗi.
Đêm ấy, anh cứ ngồi mãi bên mép giường, lắng lặng ngắm nhìn cô, chờ sắ trời chuyển sáng.
Vừa tinh giấc, Cố Minh Châu đã mỉm cười ngọt ngào với anh, cô xuống giường, tắm táp, dùng bữa sáng, miệng hát líu lo còn tay mái mê sấy tóc, lựa quần áo.
Khi cô tươi cười hỏi anh, lát nữa em và Phương Phi Trì đi dự lễ cắt băng khánh thành, anh xem em mặc bộ nào thì hợp, từ mép giường, toàn thân anh đố phịch xuống sàn. Trong cơn tuyệt vọng, anh đưa tay ôm đầu gầm lên bằng giọng khàn đục: “Anh hận em”.
Mùng Bốn Tết, trải qua ba ngày khách khứa tấp nập, cả nhà mới cô được những phút giây thảnh thơi hiếm hoi. Dung Lỗi dắt Cố Minh Châu về nhà ăn bữa cơm gia đình.
Bữa nay, tâm trạng ông nội anh rất phấn khởi. Buổi sáng ngồi trong phòng khách bày cờ chơi, cả Dung Lỗi lẫn Cố Minh Châu bắt tay hợp lực vậy mà vẫn thua ông cụ mấy ván liền, ông cụ cười sảng khoái một chập, thắng tay sai Cố Minh Châu xuống bếp nấu nướng còn Dung Lỗi phải ra quét tước ngoài sân.
“Minh Châu?” Mẹ Dung Lỗi ân cần gọi cô bé đang đứng cạnh mình, “Cháu sao thế? Không khóe à?\'






Cố Minh Châu “Dạ?” một tiếng rồi vội lắc đầu, “Dạ không không, cháu không sao ạ. Ôi chao, cháu nhìn bác gái thái rau mà hoa cả mắt. Bác luyện sao mà tài quá ạ? Cháu thử không biết bao nhiêu lần rồi, có lần còn suýt thái vào tay!”
Mẹ Dung Lỗi mim cười hồn hậu, “Làm nhiều khắc quen, người xốc vác như cháu, cần gì phải bận tâm mấy chuyện này."
Chảo dầu vừa sôi, cô liền đổ thức ăn sống vào, tay thoăt thoắt xào nấu, đoạn cười nói với mẹ Dung Lỗi đang đứng phụ giúp bên cạnh: “Lấy chồng mới là nghề nghiệp cả đời của phụ nữ, chẳng qua bây giờ cháu bận tối tăm mặt mũi chứ thực ra, người phụ nữ nên ở nhà chăm chồng dạy con mới đúng. Chính ra cháu thấy cứ sống như bác gái bây giờ mới là mỹ mãn."
Nghe cô nói mà mẹ Dung Lỗi thấy mát lòng mát dạ, nụ cười tươi rói hiện rõ trên gương mặt bà.
Quá thực bà rất quý cô bé Cố Minh Châu này, con bé vừa đảm việc nhà, vừa tháo vát chợ búa, chẳng có vé gì là tiếu thư đỏng đánh cả.
"Ơ nhưng mà...” Kỷ Nam ấm ức vò đầu, lòng vẫn do dự lắm.
Trừ Trần Ngộ Bạch ra, trong đám loắt choắt bọn cô chỉ có Lý Vi Nhiên là thân với Cố Minh Châu, còn như cô và Tần Tống hễ tránh được là tránh ngay, chứ chẳng muốn dây với Cố Minh Châu làm gì.
“Nhát thế cái con bé ngố này!” Dung Nham bực mình gắt Kỷ Nam rồi lôi xềnh xệch con bé xông thắng lên thư phòng trên gác theo bóng Dung Lỗi.
Đến bữa cơm, nhìn đĩa thịt ba chỉ xào ớt đỏ quạch, to đùng trước mặt, ông nội Dung Lỗi phấn khởi đến độ chùm râu trắng vểnh cả lên.
Cố Minh Châu đơm cho ông cụ một bát cơm đầy, đi kèm chén rượu vị dìu dịu. Ông cụ gắp thịt,