Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134808
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/808 lượt.
Lương Phi Phàm.
Kế từ lúc biết chuyện năm xưa, Cố Minh Châu lôi Cố Yên ra làm món hàng giao dịch với Lương Phi Phàm đổi lại sự tự do cho bản thân ông, trong lòng ông cứ canh cánh mãi không nguôi. Vụ làm ăn lần này của Minh Châu lại dính dáng đến Lương Thị, đâm ra ông càng thêm bận lòng, liệu nó có quy con út ra thành tiền nữa không đây.
Bố không đủ tin tưởng đế sẻ bớt nỗi khổ tâm sang cô, cứ đà này, cô càng chẳng buồn giải thích. Chỉ vì chuyện đó mà mối quan hệ cha con trở nên căng thẳng, thậm chí cố Bác Vân còn lôi việc phẫu thuật ra để mặc cả, quyết không cho cố Yên lấy Lương Phi Phàm. Nhìn từ góc độ tình cảm lẫn lý trí của cố Yên, tạm thời Cố Minh Châu chưa vội nói với Cố Yên, thôi thì cứ để mình cô đứng ra gánh vác mọi việc, vừa vất vả làm công tác tư tưởng cho bố luôn thể.
Bữa tiệc chúc mừng sự hợp tác giữa Vi Bác và Lương Thị được tổ chức đúng như đã hẹn.
Nhắc đến bữa tiệc này, đáng nhẽ chủ tiệc phải là Cố Minh Châu mới phải nhưng trên thực tế, toàn bộ công tác chuẩn bị lại do Lương thị đảm nhiệm. Căn nguyên bởi Lương Phi Phàm đã lên kế hoạch tối nay sẽ cầu hôn Cố Yên.
Cố Minh Châu đến sớm hơn độ một tiếng đồng hồ, lòng vòng xem xét khắp nơi có vẻ như đã chuẩn bị chu đáo đâu vào đó. Chiếc nhẫn kim cương cầu hôn độc nhất vô nhị mà Lương Phi Phàm nhọc công kiếm tìm đã được chuyển về căn phòng phía sau hậu đài, do một đội vệ sĩ canh giữ cẩn mật. Dưới sàn trải kín một màu hoa hồng, theo kế hoạch thì chỉ chốc nữa những bó hoa này sẽ dạt sang hai bên, dưới sàn đại sảnh sẽ hiện ra dòng chữ “marry me” siêu to.
Cố Minh Châu nhấc đuôi váy, nhón chân bước qua biển hoa, màu hồng phớt nhã nhặn ấy đã khơi dậy niềm vui trong cô; cô bèn gửi cho Dung Lỗi một tin nhắn: "Đang bận à ? "
“Gì thế? " Chí thoáng cái Dung Lỗi đã nhắn lại.
Mấy lần viết rồi xóa, xóa rồi lại viết, sau cùng cô đành báo: "Chiều chủ nhật anh rỗi chứ? Em định nhờ anh đi đón một người này với em."
"Có.” Dung Lỗi đáp gọn lỏn.
Ngón tay thon dài của anh vuốt nhẹ lên chiếc điện thoại di động, Cố Minh Châu không nhắn gì thêm, thay vào đó, điện thoại bàn lại réo vang. Sau mười giây đổ chuông, anh nhấc máy nghe.
"Phía ngân hàng ổn thỏa rồi ạ, chiều nay vừa tố giác xong. Đằng Phương Phi Trì nhận được tin mật báo từ trước đó nên hiện tại đang tẩu tán vốn đi khắp nơi, có cần ngăn chặn không ạ?”
"Không, cứ để hắn làm, khi con số trở nên quá lớn, tình hình sẽ vượt ngoài phạm vi kiểm soát của chúng ta. Huống hồ, đối với tôi mà nói, dập hắn chết ngay bây giờ cũng chẳng thú lắm... Cậu cứ để mắt tới tình hình sắp tới đi, kẹp chặt mạch sống của hắn, đừng để sổng hắn.”
"Vâng.” Giọng nam trầm đáp lại anh rồi lập tức gác máy.
Dung Lỗi đặt điện thoại xuống, xoay xoay khớp cổ mỏi nhừ.
Toàn bộ số sổ sách dây mơ rễ má giữa Vi Bác và vụ án rứa tiền này đang nằm ngay trên bàn làm việc, anh xem xét kỹ lưỡng một lượt, sau khi chắc chắn mọi việc che giấu cho cô đã đâu vào đó, anh mới nhét toàn bộ vào máy hủy giấy hòng phủi sạch dấu vết cuối cùng về cô.
Trong khi đó, Phương Phi Trì cũng đang làm một việc tương tự, đó là chạy đôn chạy đáo khắp các cơ quan ban ngành có liên quan đang giữ toàn bộ sổ sách trước đây của công ty, hòng tiêu hủy toàn bộ những chứng từ có dính dáng đến Vi Bác.
Mãi tới khi bữa tiệc bắt đầu cũng là lúc Cố Minh Châu gặp Trần Ngộ Bạch thì tin tức về Phương Phi Trì mới đến tai cô. Trái ngược với vẻ sửng sốt của cô, Trần Ngộ Bạch lại cười vẻ thích chí. Sau động tác đẩy gọng kính trên sống mũi đầy tao nhã, cậu ta buông một câu nhẹ bẫng: “Nhờ chị chuyển lời tới Dung Lỗi hộ tôi, vụ này anh ta làm đã mắt thật."
“Ý gì đấy?!” Chẳng hiểu tại sao Cố Minh Châu lại rướn giọng, đoạn kéo giật Trần Ngộ Bạch lại.
Trần Ngộ Bạch lách người né cánh tay cô, cậu ta thoáng cau mày khó chịu, “Chỗ bạn bè nhắc nhau thế thôi.”
Thực ra Trần Ngộ Bạch đâu chỉ nhắc nhở Cố Minh Châu mau chóng thủ tiêu toàn bộ những gì có liên quan đến Hồng Nghiệp, cái quan trọng là cậu ta đang giết gà dọa khỉ, ý bảo đừng tưởng Lương Thị không biết Dung Lỗi đang lăm le toan nổi dậy.
Không kịp đoán ra ý tứ thâm sâu của Trần Ngộ Bạch, Cố Minh Châu đã nhấc váy lao vút ra ngoài, trên đường còn bốc máy gọi cho Phương Phi Trì, song không cách nào liên lạc được.
Đang dợm xuống lầu thì cánh cửa thang máy bật mở, sau tiếng “đing đing”, bước ra là hai người đàn ông cao to vạm vỡ, không ai khác chính là anh em nhà Dung Lỗi, Dung Nham.
Thấy cô hớt ha hớt hái chạy về phía thang máy, Dung Lỗi đánh mắt ra hiệu cho Dung Nham, hiểu ý ông anh, Dung Nham bèn rảo bước vào đại sảnh. Dung Lỗi tiến về phía cô, kéo cô quay lại hội trường, anh thẳng thừng báo cô: “Khỏi phải đi tìm Phương Phi Trì, hắn không chỉ dính líu đến mỗi chính quyền thôi đâu. Bây giờ dân làm ăn tứ xứ đang lùng sục tìm hắn ở khắp nơi, toàn bọn côn đồ vô lại, em không đọ được với chúng nó đâu, tốt nhất đừng đi.”
Cố Minh Châu kéo anh đứng lại, hỏi bằng vẻ nghiêm túc: “Dung Lỗi, anh nói thật đi, có thật là anh...”
“.. Tố cáo vụ hắn rửa tiền hả?" Dung Lỗi chặn đứng lời cô, “Phải, là anh giậ