Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134803
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/803 lượt.
ộc nói chuyện bình thường. Dung Lỗi không hề đả động đến việc rửa tiền nên Cố Minh Châu cũng vờ như bâng quơ, “Người trong thì quáng, người ngoài thì sáng, tình cảm Cố Yên dành cho Lương Phi Phàm ra sao, em nhìn là biết.
Phương Diệc Thành chẳng còn cơ hội nào đâu."
Dung Lỗi vẫn lim dim, giọng nhạt nhẽo báo, “Em và Phương Phi Trì có thể làm này làm nọ với nhau thì sao Cố Yên và Phương Diệc Thành lại không thể về với nhau?"
“Cố Yên không phải em, không nhất thiết phải ôm đồm vào người.” Cố Minh Châu phớt lờ lời châm chọc của anh, “Tự do không có nghĩa là anh muốn làm gì cũng được. Tự do chân chính tức là anh không phải làm những gì mà anh không thích. Con cả như em, làm gì có được diễm phúc đó. Bản thân em đã không có rồi thì đương nhiên em phải dốc sức bảo vệ em gái mình, để nó có được một cuộc sống tự do thoải mái.”
“Ờ, vĩ đại thật." Dung Lỗi thấy chướng tai bèn buông thõng một câu khen, đoạn bật dậy đi tắm. Cố Minh Châu bĩu môi, rồi lại như một cô bé con lon ton theo anh, nào là lấy khăn mặt, lấy quần áo, cuối cùng là trải giường chiếu chuẩn bị đi ngủ.
Lên giường tắt đèn, Dung Lỗi nằm quay lưng về phía cô, Cố Minh Châu dán mình lên lưng anh, mơn trớn nhè nhẹ. Anh từ chối cô bằng giọng uể oải: “Hôm nay anh mệt lắm.”
“Em có ý gì đâu... em cũng mệt lắm chứ bộ.” Cố Minh Châu ôm ghì eo anh, “Em đã suy nghĩ cả một buổi tối về những gì anh nói. Trước kia em cứ nghĩ anh sẽ chẳng bao giờ nói gì, nhưng nghe anh nói xong, em lại thấy buồn. Đá này, em bảo, em không hợp với nghề kinh doanh, em cứ như... ếch ngồi đáy giếng, phải vậy không nhỉ? Mấy năm qua nếu không có Lương Phi Phàm và Phương Phi Trì, có lẽ Vi Bác đã tan tành trong tay em rồi.”
Sau tiếng “ừ” rất khẽ, anh hói “Thế nên em muốn xin anh hãy tha cho Phương Phi Trì chứ gì?"
Cô áp tai lên lưng anh, nơi có con tim đang đập, từng nhịp đều đều mà sao ruột gan cứ rối bời bời. Xin anh ư? Cũng chẳng phải cô không thể hạ mình, nhưng... xin anh ấy, liệu có làm anh ấy tức điên lên không? Có lẽ anh nói thế chỉ để thử cô, thử xem Phương Phi Trì quan trọng với cô đến cỡ nào.
Đồ chết bầm, Cố Minh Châu thấy oan ức quá, gã này lằng nhằng kinh lên được.
“Không rõ nữa, chuyện của đàn ông các anh, em sao biết được." Cố Minh Châu thầm thì, rầu rĩ, “Bây giờ em sợ anh một phép rồi đấy, nhỡ đâu có câu nào làm anh nổi sùng thì sao... Anh càng lúc càng gớm đấy nhé, đồ đáng ghét!”
Qua lớp áo ngủ mỏng manh, hơi thở của cô thấm vào từng thớ thịt trên lưng anh, hơi nóng hầm hập từ nơi ấy dần lan rộng ra rồi chui tọt vào trái tim anh. Dung Lỗi xoay người, ôm cô vào lòng, cánh tay anh gối dưới đầu cô, cằm tì lên đỉnh đầu cô ấy, hai cơ thế ghép lại với nhau, ăn khớp như trời sinh.
Dung Lỗi ôm thật chặt cô nàng nhỏ nhắn mảnh mai trong lòng mình, tay kia vỗ lên lưng cô, “Em khỏi phải thử anh, anh cứ nói để em rõ, trong tay anh đang nắm chắc mọi chứng cứ về hành vi rửa tiền của Phương Phi Trì. Nếu em đã bảo lúc chuyển tiền, em không nghĩ được nhiều đến thế thì ngay bây giờ anh sẽ phân tích để em biết. Rồi sau đó đừng xen vào chuyện này nữa.”
Cơ thể Dung Lỗi cứng đờ, Cố Minh Châu cựa mình rúc sâu vào lòng anh. Cánh tay vắt ngang eo anh bắt đầu miết nhẹ lên bờ lưng, cho đến khi anh bình tĩnh trở lại, hơi thở dài và đều. Cô ngẩng đầu, thơm lên yết hầu anh, “Vậy... anh định giải quyết thế nào. Hôm nay Trần Ngộ Bạch báo em, mấy cơ quan chức năng có liên quan đều đến tìm anh à” Tuy buồn ngủ díp cả mắt nhưng cũng thấy liêu xiêu bởi động tác vuốt ve của cô, song anh lại thấy bực, vì cái kiểu cô cứ vòng vo tam quốc xoáy mãi vào chuyện của Phương Phi Trì. Anh ôm cô chặt hơn, đoạn khẽ gắt lên: “Ngủ đi!”
Cố Minh Châu giật mình, huých cho anh một cú rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ
Sau tối đó, nếu không ở Vi Bác hoặc Lương Thị, bắt buộc Cố Minh Châu phải gọi điện báo cáo lộ trình với Dung Lỗi. Đi làm hay tan ca đều do anh đưa đón tận nơi.
Thoạt đầu, Cố Minh Châu còn thấy khó chịu, nhưng sau cái lần suýt bị mấy gã bặm trợn mặc đồ đen xách súng bắt cóc thì cô tuyệt nhiên không dám ý kiến ý cò với sự quản chế 24/24 của anh nữa.
Rắc rối của Phương Phi Trì rất nhanh đã qua đi, anh từng liên lạc với Cố Minh Châu, báo cô rằng hiện tại mình chí còn hai bàn tay trắng nên bọn bên Mỹ không đến gây sự nữa. Phía cánh sát trong nước không có đú chứng cứ, huống chi anh lại là nhân vật đặc biệt, thế nên qua một thời gian là sẽ giải quyết êm thấm. Nghe anh nói vậy, cô càng thấy rợn tóc gáy. Nhưng lúc đó, cô cũng không nói với Phương Phi Trì rằng Dung Lỗi đã nắm chắc trong tay đầy đú chứng cứ xác thực. Đã nhiều lần cô định bụng sẽ thủ thỉ với Dung Lỗi, nhưng lần nào cũng bị anh áp đảo, đâm ra mối quan hệ giữa họ cũng vì thế mà lúc thì tình thương mến thương, lúc lại mặt nặng mày nhẹ.
Chớp mắt đã đến cuối tuần là ngày Dung Dịch về nước.
Sáng hôm ấy, Cố Minh Châu bừng tính vào lúc bảy giờ hơn, nằm trong lòng anh chừng hai mươi phút là cô đã thấy sốt ruột, thế rồi khẽ khàng nhấc tay anh ra, leo xuống giường, mặc quần áo, đánh răng, tắm rửa.
Lúc cô ra khói nhà tắm, Du