The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/812 lượt.

tim cô. Trong một thoáng hoang mang, người run lên vì đau, vành môi mím chặt không cho những dòng nước mắt tuôn rơi. Cơ thể cao to của anh lùi lại, chiếc bóng phủ lên người cô cũng tán mất, cô không dám ngẩng đầu nhìn anh. Những gì anh nói như sét giáng xuống đầu cô.
Hóa ra... bấy lâu nay anh luôn đinh ninh là thế. Vào lúc hai người trở nên căng thẳng. Đột nhiên Dung Lỗi cất tiếng bảo, “Em gái em." Cố Minh Châu ngoảnh đầu thẫn thờ trông Cố Yên vụt chạy ra từ hội trường, chẳng hiểu cớ gì mà sắc mặt cũng xám ngắt lại. Bị Cố Yên chen ngang, Cố Minh Châu dần lấy lại bình tĩnh, cô lách người đi qua Dung Lỗi.
Thế mà anh lại nắm chặt cố tay cô, cô luống cuống vùng ra, khẽ gắt lên với anh: “Em biết rồi, em không đi tìm anh ấy nữa. Có gì mai nói tiếp, hôm nay là ngày trọng đại của cố Yên, em không rảnh để bận tâm những thứ khác.” “Anh chưa nói xong!” Dung Lỗi đanh giọng quát, cánh tay siết chặt hơn kéo giật cô lại. Vốn chẳng phải người hiền lành gì cho cam, cộng thêm lúc này đang rối như canh hẹ, đâm ra cái tính nóng náy của cô càng được đà phát tác, cô quay phắt người theo lực kéo của anh, đoạn co cẳng toan cho anh một cú lên gối. Cánh tay anh bất ngờ giơ ra, lòng bàn tay ghì chặt đầu gối mịn màng của cô, ngón tay bấm vào phần thịt non đằng sau khớp gối. Đã túm chặt được bắp đùi cô, anh bèn kéo mạnh về phía trước làm Cố Minh Châu mất đà, ngã dúi vào người anh, thế rồi lại bị anh ôm trọn vào lòng.
Anh không thả tay thì đùi cô cứ thế mắc trên lòng bàn tay anh mà thôi. Có gã phục vụ tình cờ đi ngang qua, Dung Lỗi bèn xoay người cốt che chắn cho cảnh xuân lộ liễu dưới lớp váy của cô, đoạn ngoái đầu ném cho gã kia một cái lườm sắc lẻm. Cố Minh Châu đập mũi vào lồng ngực chắc nịch của anh, đau điếng người, cái cảm giác khó chịu càng xoắn chặt trong lòng. Cơ thể cô áp vào lòng anh cứng đờ, ý nghĩ duy nhất thoáng qua đầu cô vào lúc này đó là: bụng làm thì dạ chịu, tất cả là lỗi ở mình.
“Buông ra!” Cô khẽ gào lên, nghe giọng như chực khóc. Dung Lỗi thả cô xuống, anh nghe lòng mình thắt lại khi thấy khóe mắt ấy hoe hoe đỏ.
Với tay sửa sang lại dây áo bị lệch trên người cô, anh nói chắc nịch: “Anh có việc không ở lại đây được, bao giờ kết thúc thì gọi điện cho anh đến đón em.” Cố Minh Châu đành nghiến răng gật đầu. Bữa tiệc đã bắt đầu nhưng vì một sự cố hiểu lầm nên Cố Yên đã tháo chạy trước lúc lâm trận.






Kế hoạch “rước nàng về dinh” bằng một lễ cầu hôn hoành tráng bỗng nhiên thiếu vắng nữ nhân vật chính, thật đúng là trò cười. Đúng tám giờ hai mươi tám phút tối, khu vực xung quanh tòa nhà giải trí “Phi” được giải tán, thế rồi một tràng pháo hoa bay vọt lên không trung, thắp sáng cả bầu trời đêm, huy hoàng rực rỡ chẳng khác nào ban ngày. Đèn đóm trong hội trường vừa được tắt bớt. Người ta đã mang lộn chiếc bánh kem chín tầng đặt làm riêng, rồi chẳng rõ tự khi nào mà hoa hồng đã xếp vào vị trí vốn có.
Tấm rèm dày nặng rủ buông, che kín ba mặt tường dần dần kéo mở vào chính lúc đó, hướng tầm mắt ra ngoài vách kính, trăng vằng vặc treo ngoài khung trời lơ lửng, trong ánh pháo hoa huy hoàng, sông ngân lấp lánh cũng nhạt phai ít nhiều.
Thế mà Lương Phi Phàm đứng dưới ánh đèn chiếu kia, tay cầm chiếc nhẫn cầu hôn, vé mặt thất thần. Cả buối tối bị làm rối tinh rối mù. May mà đến giây phút cuối cùng, đôi bạn trẻ vẫn về với nhau. Trải qua nhiều chông gai, trắc trở, rước được nàng về dinh đã thỏa mãn niềm mong mỏi bấy lâu nay của Lương Phi Phàm.
Vào lúc nửa đêm, toàn bộ ban điều hành của Lương Thị cùng người nhà đã quây quần bên nhau để cùng thưởng thức bữa đêm sau một buổi tối kinh hồn bạt vía. Cố Minh Châu mắng cho cô em ngây thơ xốc nối của mình một trận như tát nước, làm Lương Phi Phàm phải nhăn nhó vì xót người yêu, ánh mắt cánh cáo của cậu ta bắn tới tấp vè phía Cố Minh Châu, Cố Minh Châu tức điên lên được - đúng là cái thằng không biết điều, chị đã giúp lại còn!
Sau cả một buối tối bận rộn, son phấn đã nhòe nhoẹt, người bã ra vì mệt. Giữa chừng, Cố Yên bải hoải ngã vào người Lương Phi Phàm,ngủ gà ngủ gật.
“Hôm nay Dung Nham lại nghịch dại gì à? Mới rồi nhà gọi điện báo tối nay nó vừa điều động một máy bay trực thăng quân sự, bay thắng đến Amsterdam?” Dung Lỗi uể oải hỏi.
Cố Minh Châu hừ mũi, “Nó lừa cô em gái yêu dấu của em, làm con bé chạy cuống cả lên. Phen này Lương Phi Phàm bẽ mặt không biết để đi đâu. Từ hồi nào đến giờ, hôm nay em mới được thấy dáng vẻ kích động của cậu ta."
Dung Lỗi chẳng lấy làm hứng thú với câu chuyện, anh chỉ ậm ừ cho qua: “Đã định ngày cưới chưa?"
“Chưa,” Cố Minh Châu thở vắn than dài, “Bố em không đồng ý cho hai đứa nó lấy nhau, Cố Yên chưa biết gì đâu, giờ em đang phải giấu đầu giấu đuôi. Bao giờ khuyên được ông cụ ra nước ngoài phẫu thuật, em sẽ nhân lúc ông cụ vắng mặt rồi tống quách Cố Yên đi lấy chồng.”
Dung Lỗi mỉm cười bảo "ừ, cách làm rất Cố Minh Châu. Tròn méo thế nào thì Cố Yên cũng đành chịu em vậy.”
Trái qua một buổi tối với quá nhiều điều khác thường, tự dưng lại có một cu