XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/809 lượt.

t dây người khác làm đấy. Sao nào, có vấn đề gì à?"
Cố Minh Châu cứng họng ngay tắp lự - cái gì mới gọi là có vấn đề?” "Em cứ nhìn anh bằng cái kiểu đó làm anh tưởng em đồng lõa với hắn đấy.” Ánh mắt anh nhìn xoáy vào mắt cô, nhưng giọng điệu thì lại rất đỗi nhẹ nhàng và thân thiết, thậm chí tay anh vẫn vỗ nhẹ lên má cô.
Một lúc lâu, cô cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, rồi bên eo bị Dung Lỗi ôm gọn, kéo về phía trước. Cô tỏ thái độ bằng cách giãy ra khỏi anh, song vẫn bị anh níu chặt, đồng thời lôi ra một góc. Anh khóe vô cùng, cô chẳng thể nào cựa quậy được, trong chất giọng trầm thấp còn có vẻ lạnh lùng khiến cô phải sờn gai ốc: “Cố Minh Châu, anh nói lần cuối cùng, em không được phép can thiệp vào chuyện này, đừng để anh cho rằng em đang lợi dụng anh giúp Phương Phi Trì rửa tiền.” Cố Minh Châu như vừa nhận một quả trời giáng, thậm chí thở ra hít vào cũng khó. Cánh tay anh chắc nịch, vòng tay vừa đủ chặt để không làm đau cô, song không dễ gì vùng ra được. Cơ thể cô run lên, kể từ cú shock của nhiều năm về trước, lâu lắm rồi Cố Minh Châu không có cảm giác sợ hãi phát khóc như lúc này.
“Cố Minh Châu!” Dung Lỗi khẽ gọi, người con gái trong vòng tay anh mới rồi còn vùng vằng nhưng chỉ bằng một câu dọa, cô ấy bỗng ngây ra, bàng hoàng nhìn anh, “Phương Phi Trì được gọi đi hợp tác điều tra rồi, nói cách khác thì bây giờ hắn an toàn hơn lúc nào hết. Một khi bọn chủ nợ kia không tìm được hắn thì bọn chúng sẽ lần theo số vốn, em chính là người chúng tìm đến đầu tiên. Em biết điều thì ở yên bên anh, nghe chưa!”
Dáng vẻ lúc này của Dung Lỗi hoàn toàn xa lạ với Cố Minh Châu, nhưng trong lòng cô buộc phải thừa nhận lời anh nói hết sức chí lý, bố và em trai Phương Phi Trì toàn những nhân vật nắm quyền hành trong giới chính trị, chính ra được mời đến cục công an mới là an toàn tuyệt đối.
Cô nhìn Dung Lỗi bằng ánh mắt khó mà tin được, thậm chí ngay cả lời thốt ra cũng méo mó: “Anh làm như vậy với Phương Phi Trì là vì em ư?" Thấy cô tĩnh tâm trở lại, Dung Lỗi bèn nới lỏng tay. Tiết trời đã chuyển mát mẻ, bộ váy đầm trên người cô có chất liệu mỏng manh, thêm vào đó lại bị anh ép chặt vào tường, đâm ra vùng lưng lạnh cóng. Dung Lỗi kéo cô về phía trước, lòng bàn tay nóng rực khẽ vuốt ve tấm lưng cô, anh lạnh lùng hừ một tiếng:
“Đừng có tự dát vàng lên mặt em lẫn hắn. Chẳng qua anh đang cố gắng làm một công dân tốt kiêm một doanh nhân chân chính có trách nhiệm mà thôi."
Lấy một hơi thật sâu, cô nhìn vào mắt anh, thành thực báo với anh rằng: “Em biết chuyện anh ấy rửa tiền. Mấy năm gần đây, Vi Bác đã nhiều lần giúp anh ấy tẩu tán tiền vốn, có lẽ anh đã điều tra cặn kẽ cả rồi, đống sổ sách ấy toàn do em làm, em biết rõ số tiền ấy từ đâu mà ra. Khoản tiền đầu tư cho Hữu Dung, chính em bảo anh ấy chuyển cho anh dưới danh nghĩa là vốn đầu tư nước ngoài.” Vào lúc này, tình cảm trong cô đang nghiêng về phía Phương Phi Trì, …! Nhiều năm nay, Phương Phi Trì đã thực hiện trót lọt không ít phi vụ làm ăn phi pháp, nhưng cách làm việc của anh ấy rất thận trọng, tuyệt đối không để lại dấu vết. Chẳng hiểu Dung Lỗi đã phát hiện ra kiếu gì, song cô ngầm hiểu bản thân mình khó mà tránh được trách nhiệm. Lo quá hóa quẫn, nhưng cớ sao là vì Phương Phi Trì chứ không phái vì anh? Vẻ bất mãn, khó hiểu thậm chí đan xen chút thù hằn đều được biếu đạt một cách rõ ràng trong ánh mắt cô. Dung Lỗi cúi đầu nhìn cô, tự nhủ lòng chưa lúc nào khiến anh buồn bã hơn chính lúc này. “Cố Minh Châu, em... được lắm.”
Dung Lỗi cười gằn, “Thế mà lúc đầu em còn thề thốt với anh rằng đấy là vốn đầu tư nước ngoài... Em có tưởng tượng nổi nếu chuyện này mà lọt tai phe chống đối chú Hai anh thì cả nhà họ Dung sẽ rơi vào cảnh lao đao bởi chính người leo lẻo miệng muốn làm dâu con trong nhà không hả? “Anh thật không hiểu nổi, sao em toàn thế này cơ chứ?! Nhìn thì có vẻ nặng tình với anh, ngoài anh ra quyết không lấy ai, lắm lúc anh cũng bị em lừa. Nhiều lần anh tự nhủ với mình rằng đấy là cách biểu lộ tình yêu của riêng cô ấy, mình phải tha thứ cho cô ấy, mình sẽ tha thứ cho cô ấy... nhưng kết quả thì sao nào? Em lừa anh, lấy công ty anh ra để rửa tiền hộ Phương Phi Trì?! Em thật lòng muốn anh hạnh phúc là thế này ư... Năm xưa em nói, em muốn tốt cho anh, nhưng em đâu biết sáu năm qua anh đã sống thế nào!”
Càng nói, Dung Lỗi càng nổi điên lên, vầng trán anh nổi gân xanh, cặp mắt đỏ ngầu, những ngón tay đang nắm bờ vai cô siết chặt lại như muốn lõm sâu vào da thịt cô, “Nếu như, nếu như có ai đó đủ khá năng đưa anh trở về năm hai mươi mốt tuổi, có chết anh cũng không cá cược vụ đó với em! Anh sẽ không bao giờ yêu em! Kể cả có phải chết vào ngay lúc đó thì thà chết còn hơn... Sao anh lại yêu em cơ chứ? Em thì có gì hay ho?! Em thì có gì hay ho...” Anh nghiến răng ken két như thể sắp nuốt chửng cô vào bụng đến nơi. Nói đến câu cuối cùng, vầng trán anh hằn lên vẻ bi đát bất lực, dần dà, anh nới lỏng tay, giật lùi về phía sau một bước.
Cô tê dại trước cái siết tay của anh, bả vai như sắp vỡ vụn, những lời buông thõng của anh như từng nhát dao cứa vào