Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2749 lượt.
dám nói không muốn nói cho cậu biết. Hừ, cái gì gọi là có thù phải trả? Đây cũng là ba dạy cậu mà.
"Sở Trí Tu, mẹ cho con nói lung tung!" Không thể phủ nhận, nghe được con trai nói như vậy, trong nháy mắt lòng Ngưng Lộ tràn đầy uất ức, thì ra là anh còn nhớ rõ phải hỏi cô. Nhưng chuyện như vậy tại sao có thể để con trai biết? Vì che giấu lúng túng, Ngưng Lộ cùng con ở trên xe náo loạn lên.
"Con mới không có nói lung tung! Mẹ, con không chơi! Mẹ lấy lớn hiếp nhỏ!" Dù là “con quỷ nhỏ” ác bá, nhưng vẫn là đứa trẻ chưa tới 5 tuổi mà thôi, cho nên Sở Trí Tu tránh không khỏi mẹ xem là yếu đuối.
"Bảo bối, không bằng chúng ta hôm nay đi ăn McDonald có được hay không?" Chơi mệt mỏi, Ngưng Lộ không chèn ép con trai nữa, trong nháy mắt thấy xe vừa dừng lại nơi vô cùng náo nhiệt đó. Dù sao về đến nhà cũng hai mẹ con ăn cơm, không bằng ăn ở bên ngoài!
"Mẹ, con mới không cần ăn những thức ăn bỏ đi kia." Sở Trí Tu rất có nguyên tắc; trên căn bản, nguyên tắc của cậu là từ ba cậu mà ra.
"Mẹ biết rồi!" Ngưng Lộ sửa lại tóc dài bởi vì mới vừa đùa giỡn nên có chút loạn. Cũng không biết người đàn ông Sở Mạnh xảy ra chuyện gì, rõ ràng là cô ngày từng ngày nuôi lớn con trai, chung quy lại là ưa thích cùng tên đàn ông bận rộn đến trời đất điên đảo, có lẽ thiên tính phụ tử nói chính là như bọn họ vậy, không nhất định ngày ngày gặp mặt, nhưng quan hệ vẫn rất tốt. Hơn nữa đối với những thứ ba dạy thì tất cả đều thực hiện được không ít hơn nửa.
"Sở Trí Tu, có lúc con thật sự rất đáng ghét nha!" Ngưng Lộ kéo hai má trắng noãn như sữa của con trai. Thật là giống khuôn mặt kia như đúc, đôi lúc thật là làm cô mất hồn.
Ngưng Lộ mang theo con trai vừa mới mở cửa ra, bình thường so với các bạn đồng lứa có vài phần bình thản, Sở Trí Tu thậm chí ngay cả chưa kịp đổi giày liền hô to bay tới: "Ba."
Là anh về! Thân thể cao lớn quen thuộc đang tựa tại cửa phòng sách, thấy con trai bay tới, cong người xuống ôm lấy con: "Ai, tiểu tử, lần này nặng lên."
"Ba, tại sao ba không có nói với con hôm nay ba sẽ về." Sở Trí Tu người bạn nhỏ bắt đầu tính sổ, gương mặt nho cùng gương mặt lớn “chính hiệu” đối diện.
"Vậy hôm nay ba về, con không vui sao?" Sở Mạnh nắm cái mũi nhỏ của con trai. Nhưng hình như có người mất hứng thấy anh về! Khóe mắt nhìn nơi nào đó, cầm túi xách của người phụ nữ đang đứng nơi đó, vẻ mặt rất bình thản, xem ra là quyết định làm như anh không tồn tại! Lâu như vậy không gặp vẫn là bộ dạng không liên quan đến cô.
"Vui. Nhưng mà nếu ba có quà cho con thì con sẽ càng vui!" Mục đích Sở Trí Tu vô cùng rõ ràng.
"Con muốn quà gì?" Cụng vào trán đầy đặn của con trai, nhìn ánh mắt của con, giống mắt cô y như đúc.
"Con muốn Lamborghini Murcielago." Lần trước cậu lên mạng nhìn hình ảnh thật sự là đẹp ngây người. Động cơ với cửa xe đều là toàn bộ phương vị mở ra. Phải nói bạn nhỏ Sở Trí Tu thích nhất thu thập nhiều loại model xe rồi, tuổi còn nhỏ mà thôi đã có một gian phòng riêng biệt rồi.
"Vậy thì có cái vấn đề gì? Chúng ta lập tức đi xem." Giá trị mấy ngàn đô la gì đó ở trong mắt Sở Mạnh không là gì cả, chỉ cần con trai thích, muốn bao nhiêu anh cũng có thể mua cho con.
"Ba, ba mang về? Yeah!" Người bạn nhỏ Sở Trí Tu hưng phấn đến quơ múa quả đấm nhỏ, gương mặt mong đợi.
Thím Trương vẫn còn bận rộn ở phòng bếp, mùi thơm thức ăn xông vào mũi, Ngưng Lộ nhìn anh cùng với con trò chuyện thân mật, giống như không thể nào dung hợp được người khác. Rất khó tưởng tượng một người đàn ông như vậy sẽ cưng chiều con cái! Không phải đều nói giữa ba và con trai, trời sinh có một thân mật mà mẹ không thể chen vào, anh cùng với con trai thân thiết khiến người làm mẹ như cô không thể không hâm mộ, ghen tỵ. Hơn nữa nhìn bộ dáng của anh giống như không muốn để ý cô, ngay cả lông mày cũng không quét mắt một vòng. Cô vẫn nên đi xa một chút, xuống bếp xem có thể giúp gì được không vậy. Cố ý coi thường khó chịu trong lòng, buông túi xách trong tay, Ngưng Lộ không nhìn bọn họ nữa, xoay người đi vào bếp.
Người phụ nữ này thậm chí ngay cả liếc anh một cái cũng không nhìn đã bỏ đi? Sở Mạnh khi hôn chồng chất trên khuôn mặt hồng hào của con trai xong, dáng hình mảnh khảnh đó đã biến mất ngay trước mắt.
"Ba, bây giờ chúng ta đi chơi đi." Khuôn mặt nhỏ tràn đầy mong mỏi.
"Vậy thì có cái vấn đề gì!" Anh cười cười.
Hai ba con tùy ý trò chuyện đi lên lầu. Trong tay Ngưng Lộ còn cầm một nắm rau cải, vừa dùng sức lặt vừa nghe tiếng bước chân bên ngoài kia đi lên lầu càng ngày càng nhỏ cho đến không nghe được.
Anh rất quá đáng! Thật sự rất quá đáng! Lại xem cô như không khí. Rốt cuộc đối với anh thì cô là cái gì? Lúc muốn thì bất kể cô có đồng ý hay không cũng sẽ cưỡng ép cô, muốn một người phụ nữ đến không thèm để ý đến tình nghĩa vợ chồng luôn sao?
Ghét, cực kỳ ghét! Chẳng hiểu vì sao Sở Mạnh lại là người đàn ông bị ghét bỏ nhất rồi.
Loại cảm giác ghét bỏ này vẫn kéo dài đến khi bọn họ cơm nước xong rồi giúp con tắm rửa vẫn không có biến mất.
"Mẹ, tại sao con cảm thấy tối nay mẹ không vui?" Cho con trai tắm