Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2755 lượt.
xong, mặc quần áo tử tế đã là chín giờ tối rồi, lại đến thời gian đi ngủ bình thường của tiểu tử.
"Nói lung tung, đâu có! Bảo bối nhanh ngủ một chút đi!" Ngưng Lộ giúp con kéo chăn nhỏ qua. Cô thể hiện rõ ràng sao? Đến con trai cũng nhìn ra. Ai kêu cha con hai người bọn họ cả buổi tối đều ở đây nói chuyện không ngừng, thậm chí ngay cả nửa câu cô cũng không nhúng vào được. Cơm nước xong cô rầu rĩ lên lầu.
"Mẹ, con biết rồi. Nhất định là ba không có tặng quà cho mẹ, cho nên mẹ không vui đúng không? Không có chuyện gì, xe của con có thể cho mẹ chơi!" Sở Trí Tu đem model xe ba mới mua về đặt trên đầu giường mới bằng lòng ngủ.
"Con còn dám nói? Về sau không cho luôn mua nhiều đồ đắt tiền như vậy. Có nghe hay không?" Nghĩ kĩ một chút thì Quan Ngưng Lộ cô sống hơn 20 năm chưa kiếm được một đồng tiền, nhưng cũng biết quý trọng đạo lý này. Nhưng đứa con trai chưa tới 5 tuổi của cô lại xem cả thiên hạ đều là của mình, muốn trách thì trách ba nó là được rồi! Cả ngày lẫn đêm truyền thụ cái tư tưởng đó cho con.
"Mẹ, nhà chúng ta rất thiếu tiền sao?" Chớp đôi mắt to long lanh, Sở Trí Tu không hiểu tại sao mẹ luôn muốn cậu biết được quý trọng đồ vật, không nên xài tiền bậy bạ.
"Xin hỏi Sở Trí Tu, tự con biết kiếm tiền sao?" Có lúc Ngưng Lộ cảm thấy không thể khai thông tư tưởng cho con trai.
"Nhưng không phải ba rất có tiền sao? Ba nói tất cả của ba đều là của con! Con nhỏ như vậy, có thể kiếm tiền hay không thì có sao đâu?" Vẫn không hiểu ý tứ của mẹ.
"Sở Trí Tu, lập tức ngủ cho mẹ!" Tức chết cô! Ngưng Lộ cảm thấy cô nên nói chuyện đàng hoàng với tên đàn ông kia. Anh tiếp tục giáo dục như vậy, cũng không biết tương lai tiểu tử này sẽ trưởng thành như thế nào.
"Mẹ, ngủ ngon!" Nhìn mẹ nổi giận đùng đùng rời đi, con sâu ngủ nhỏ cũng tới. Mẹ rốt cuộc đang giận cái gì? Cậu vẫn là con nít, không nên nghĩ đến những chuyện không thuộc về mình.
***
Ngưng Lộ trở về phòng, kỳ quái là yên tĩnh nhưng một chút âm thanh cũng không có. Cô cho là anh đã trở về phòng rồi, kết quả trên giường không ai, phòng tắm cũng không có, vậy rốt cuộc đi đâu? Trước kia anh trở lại, ước gì lập tức đem cô trói trên giường ba ngày ba đêm không ra được, hôm nay không phải quá khác thường sao?
Bất kể như thế nào, Ngưng Lộ cảm giác mình nhất định phải thảo luận với anh về vấn đề giáo dục Bảo Bảo. Nhỏ như vậy tính khí lại hư, ngày ngày bị cha mẹ người ta khiếu nại, cô chịu đủ rồi, còn có anh ấy dạy dỗ con là những thứ gì?
Không có ở đây thì ở phòng sách lầu dưới sao? Cô đi tìm anh được không?
Sở Mạnh để điện thoại ở trên bàn, trong lòng trở nên rõ ràng. Anh mới vừa nhận được điện thoại của A Chính, Sở Khương đã về! Em trai trên danh nghĩa của anh trở lại! Mang theo danh hiệu thiên tài đầu tư - quản lý tài sản, tiếng tăm lừng lẫy Wall Street trở về! Nó còn chưa bước lên quốc thổ, A Chính đã biết nó trở lại, bây giờ mặc dù tạm thời không có gì lớn, nhưng Sở Mạnh biết mục đích của anh là cái gì.
Không tệ! Nó từ nhỏ đi học cũng không kém so với anh, chỉ là cá tính khác nhau mà thôi. Anh ngược lại muốn xem nó sẽ dùng thủ đoạn gì đi đối phó anh hoặc là nói đoạt lại Sở Thành? Ha ha, rất lâu không có có gặp chuyện có tính khiêu chiến như vậy, anh thật rất mong đợi. Mục tiêu cuối cùng của nó vẫn là muốn vợ của Sở Mạnh anh? Cũng không biết nó có khả năng tranh giành với anh hay không? Đặt lên bàn tay đã nắm thật chặt ở cùng một chỗ.
Vợ của anh? Đúng vậy, bọn họ kết hôn hơn 6 năm, có một con trai 5 tuổi. Nhưng anh vẫn chưa phải biết rốt cuộc cô muốn anh làm sao mới đúng? Trong lòng của cô, Sở Khương còn tồn tại không? Anh không dám nghĩ tới! Nhưng anh biết trong lòng của cô không có anh! Vẫn luôn không có, cho nên anh không hề làm những hành động làm cho người ta buồn cười nữa. Bất kể cô có yêu hay không, anh đều muốn cột cô bên mình, không phải sao?
"Cốc cốc cốc!" Ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ cửa cắt đứt phán đoán của anh.
"Chuyện gì?" Khoảng thời gian này, người sẽ gõ cửa chỉ có Thím Trương mới đúng. Con trai đã sớm ngủ, cô ấy không thể nào chủ động tới tìm anh. Nhưng Thím Trương cũng không phải không biết anh chưa bao giờ có thói quen ăn bữa khuya.
Ngưng Lộ không có nữa gõ cửa, trực tiếp vặn tay cầm cửa đi vào.
"Ngưng Nhi, đã trễ thế này sao em còn chưa ngủ?" Những năm gần đây, anh gọi nhũ danh của cô đã thàn thói quen. Mới vừa vặn nghĩ đến cô, vậy mà cô chủ động tìm đến anh! Đây thật là ly kỳ! Nhưng anh luôn luôn tỉnh táo cũng không biểu hiện ra nhiều cảm xúc.
"Em có việc muốn nói với anh." Ngưng Lộ đến gần anh, phát hiện trên mặt anh tựa hồ có nhất mạt ngoạn vị. Anh lại đang nghĩ gì thế? Rõ ràng ở chung một chỗ nhiều năm như vậy, thân thể lại thân mật bất quá người của, Ngưng Lộ phát hiện mình chưa hiểu rõ anh.
"Nói chuyện gì?" Không có từ trên ghế đứng lên, một anh tay gảy nhẹ mặt bàn chờ cô mở miệng.
"Chính là chuyện của Bảo Bảo. . . . . ." Ngưng Lộ nuốt nước miếng, đề tài giữa bọn họ luôn đều là anh chủ đạo, hiện tại cô đi chủ đạo; mới vừa rồi lúc từ trên lầu đi xuống, khí thế của cô hoàn to