Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2722 lượt.
!
Mộ Bội Văn không giải thích được, nhìn ba người đàn ông rời đi, đột nhiên trong lòng cảm thấy bất an. Giống như là có chuyện lớn gì sắp xảy ra. Đây là lần đầu tiên bà cảm thấy sợ sau nhiều năm như vậy! Không biết sợ hãi hay sao mà bà không tự chủ đi về phía phòng sách.
Bà sợ chuyện mà ba cha con bọn họ muốn nói, rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao không thể để cho bà biết?
"Xoảng" một tiếng, tiếng vang lanh lảnh trong đêm tĩnh lặng có vẻ đặc biệt chói tai. Là tiếng bình hoa bể tan tành, bình hoa quý đời Thanh cứ như vậy mà chia năm xẻ bảy nằm trên mặt đất, hình như không có ai vì nó mà cảm thấy chút tiếc nuối.
"Ba, ba có ý gì gì? Chẳng lẽ con không phải là con trai ba sao?" Sở Khương phẫn nộ được nhìn chằm chằm Sở Vân Thiên ngồi sau bàn sách. Ba nói gì? Lại muốn anh lập tức dừng lại việc mua cổ phần Sở Thành. Đây coi là gì? Anh nỗ lực nhiều năm như vậy làm sao có thể buông tha? Ba làm như vậy không phải là rất quá đáng sao? Anh dựa vào năng lực chính mình mà mua được, sao có thể dễ dàng dừng tay?
Mà Sở Mạnh đối mặt những mảnh vụn đầy đất vẫn một câu như cũ. Chiến tranh cuối cùng cũng bắt đầu! Rất đáng được mong đợi, không phải sao?
"Cũng là bởi vì con là con trai ba, cho nên ba mới chịu ngăn cản con làm vậy!" Sở Vân Thiên cũng đứng lên, chiến tranh hai cha con chính thức bùng nổ.
"Anh hai thì sao? Đều là con trai ba, tại sao ba không thể đối xử như nhau? Bây giờ con dựa vào năng lực của mình nắm giữ, ba không có quyền bắt con ngừng lại." Ông là ba của anh thì sao? Không ai có thể ngăn cản anh nắm giữ Sở Thành.
"Ba là ba con, con dùng thái độ này nói chuyện với ba sao? Sở Khương, không có sự đồng ý của ba, con không thể ngồi lên chức tổng giám đốc đâu."
"Ba, có lúc con thật hoài nghi, suy cho cùng con có phải là con trai ruột của ba hay không? Bằng không sao có thể có đãi ngộ kém như vậy? Con cũng là người họ Sở, tại sao con không thể ngồi lên vị trí đó?" Nếu như ép anh, anh không ngại vạch trần chân tướng của tất cả chuyện này, tìm người biết tất cả về đối chất. Anh nhất định phải thắng anh hai, nhất định phải đem người con gái của anh về bên mình.
"Ba, có lúc con thật hoài nghi, suy cho cùng con có phải là con trai ruột của ba hay không? Bằng không sao có thể có đãi ngộ kém như vậy? Con cũng là người họ Sở, tại sao con không thể ngồi lên vị trí đó?" Nếu như ép anh, anh không ngại vạch trần chân tướng của tất cả chuyện này, tìm người biết tất cả về đối chất. Anh nhất định phải thắng anh hai, nhất định phải đem người con gái của anh về bên mình.
"Sở Khương, con câm mồm cho ba." Sở Vân Thiên giận đến đỏ mặt. Sở Khương từ nhỏ đến lớn vẫn luôn khôn khéo, biết nghe lời vì sao ra nước ngoài học mấy năm lại biến thành con người khác?
"Em nắm chắc có thể mua được cổ phần trên tay lão Lục thế sao?" Vẫn không lên tiếng, Sở Mạnh cười lành lạnh nói. Ánh mắt nhìn một chỗ, hình như đang suy nghĩ sâu xa gì đó.
"Anh hai cảm thấy em không thể sao?" Tức giận vô cùng, Sở Khương kéo cái ghế bên cạnh qua, ngồi xuống đối diện Sở Mạnh.
Bốn mắt giao nhau, không còn là máu mủ tình thâm anh trai và em trai ôn hòa, mà là kẻ địch, hận không thể nuốt đối phương được.
"Có thể hay không thể không phải do em định đoạt. Muốn lên được vị trái tổng giám đốc Sở Thành, không phải có năng lực gom góp số tiền khổng lồ trong thời gian ngắn là đủ! Anh rất mong đợi bước kế tiếp em sẽ làm gì. Nếu như ba chẳng qua là nhắc tới chuyện này thì con đi trước, Ngưng Nhi vẫn còn ở chờ con về!" Sở Mạnh đứng lên sãi bước đi ra ngoài, kéo cửa phòng sách muốn đi ra.
"Anh hai, chờ một chút." Sở Mạnh nghe được tiếng Sở Khương, tay đang kéo cửa dừng lại nhưng cũng không xoay người nhìn lại anh. Giữa bọn họ có gì hay để nói sao?
"Ba, có một câu con muốn ở trước mặt ba với anh hai nói ra." Sở Khương nhìn anh hai, sau đó nhìn Sở Vân Thiên. Đáng lẽ phải xác định chứng cớ trước, Sở Khương không muốn nói cũng không muốn hỏi, nhưng mới vừa rồi anh hai lại một lần nữa trước mặt anh nhắc đến Ngưng Lộ, anh không thể nhịn được nữa rồi.
"Cha, có phải bất kể con làm gì, ba cũng sẽ không ủng hộ con ngồi lên chức tổng giám đốc Sở Thành hay không?"
"Sở Khương, không phải là ba thiên vị! Mà là vị trí tổng giám đốc Sở Thành là của anh hai con. Đây là nó nên được!" Sở Vân Thiên nhìn Sở Mạnh đứng ở cửa cùng vẻ mặt không cam lòng của Sở Khương. Ông có thể nói sao? Có thể nói bọn họ chẳng qua là anh em cùng cha khác mẹ mà thôi sao? Hay nếu tất cả đều không phải thì sao? Chẳng qua đây là điều duy nhất có thể đền bù cho Tĩnh Vân! Chỉ có như vậy, tim của ông mới không áy náy! Sở Khương sẽ không hai bàn tay trắng, không phải sao? Vốn lúc đầu ông tính đem cổ phần trên tay mình giao cho Sở Khương. Nếu như không có xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
"Nên được? Chẳng lẽ vì anh là con trai lớn cho nên vị trí tổng giám đốc chỉ có anh mới có thể ngồi? Ba, ba xác định anh hai là con trai của ba sao?" Sở Khương cảm giác mình muốn chết! Anh cho là mình đủ bình tĩnh, sự thật chứng minh anh còn chưa đủ! Chỉ cần là chuyện dính dáng đến Ngưng Lộ, anh khô