pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2718 lượt.

ay phòng làm việc tổng giám đốc không ai ngồi, cổ phiếu Sở Thành đang liên tục hạ. Mà tổng giám đốc đời trước của Sở Thành: Sở Vân Thiên về công ty trấn thủ, muốn bộ phận quan hệ công chúng (PR) mở cuộc họp báo, ông muốn vào ngày mai tuyên bố đem cổ phần trên tay mình chuyển nhượng cho con trai, về phần chuyển cho người nào, chuyển bao nhiêu, Sở Thành không có nói rõ, đến lúc cần tuyên bố sẽ tuyên bố. Chẳng qua trong lòng mọi người đã đoán được ông muốn chuyển cho người nào. Thế cục bây giờ rõ ràng như vậy, Sở Khương có ưu thế về mặt cổ phần hơn Sở Mạnh. Mà Sở Vân Thiên vào lúc này đứng ra nói muốn chuyển nhượng cổ quyền cho một người trong hai con trai, đó không phải là phô bày sự thực rồi sao?
Chẳng qua là dù thế nào đấu cũng là đấu tranh nội bộ bọn họ! Cũng không biết kết cục sẽ diễn biến thế nào!
***
"Muốn biết thật sao?" Hai con cánh tay sắt đã vững vàng khóa hông cô lại để thân thể cô không thể động đậy, cả người bao phủ trong hơi thở nam tính nhẹ nhàng của anh, vải mỏng không che giấu được vóc người bền chắc của anh. Hai má cô ở bên trong lồng ngực vừa nóng vừa cứng lại nở nang của anh.
Ngưng Lộ cảm giác được mặt mình tự nóng lên.
"Anh không còn là tổng giám đốc Sở Thành." Rõ ràng là chuyện quan trọng như vậy, nhưng từ trong miệng của anh nói ra lại như là: "Thời tiết hôm nay rất tốt." Một dạng nhẹ nhõm.
"Làm sao lại như vậy?" Ngưng Lộ nghĩ tới một vạn khả năng, chính là không nghĩ tới sẽ là đáp án như vậy? Công việc của anh mặc dù cô chưa từng sẽ can dự vào, nhưng là từ tán thưởng của ba đối với anh, cô đã có thể biết anh là dạng đàn ông gì; dù là không có nghe gì từ trong miệng người khác, nhưng vừa nhìn thấy anh, Ngưng Lộ cũng biết đó là một người có bao nhiêu mạnh mẽ.
"Có phải hơi thất vọng hay không?" Một bàn tay nâng mặt của cô.
Thất vọng gì đây? Ngưng Lộ không rõ chân tướng nhìn tới trước anh. Anh không còn là tổng giám đốc Sở Thành đối với cô mà nói sẽ có ảnh hưởng thực tế gì sao? Có lẽ rất nhiều năm trước là mấu chốt trí mạng, nhưng bây giờ thì sao? Đã không có bất cứ ý nghĩa gì nữa sao?
"Có muốn biết bây giờ ai ngồi vị trí kia hay không?" Làm như không chút để ý, đặt nhánh tóc ở bên tai lên chóp mũi, hương tóc nhàn nhạt chưa bao giờ thay đổi.
"Rất quan trọng sao?" Ngưng Lộ rũ mắt xuống. Anh vừa nói vậy thì cô đã hiểu. Cô nghĩ tới chuyện Sở Khương nói ở quán cà phê. Tại sao anh ấy muốn tranh với Sở Mạnh? Cho dù hiện tại Sở Thành là anh định đoạt, tất cả đều không thể quay lại! Bọn họ đã bỏ lỡ, cuộc sống yên tĩnh nhiều năm như vậy, cô không muốn làm đảo lộn đến tâm thần không yên!
"Nó làm vậy chỉ vì em, em nói có quan trọng hay không?" Đây là lần đầu tiên bọn họ có thể bình thản như vậy khi nói tới Sở Khương. Thế nhưng sau sự bình thản này lại làm lòng Ngưng Lộ bất an.
Ngưng Lộ cắn môi không nói lời nào, cũng không biết phải nói gì? Vì cô? Không đáng! Cũng không cần.
"Có muốn đi xem cuộc vui với anh không?" Sở Mạnh ôm cô vào trong ngực, nhắm mắt lại, cằm vuốt ve đỉnh đầu của cô. Đúng vậy, xem cuộc vui! Hôm nay Sở Vân Thiên sẽ mở họp báo, xác nhận người thừa kế chức tổng giám đốc Sở Thành.
"Có muốn đi xem cuộc vui với anh không?" Sở Mạnh ôm cô vào trong ngực, nhắm mắt lại, cằm vuốt ve đỉnh đầu của cô. Đúng vậy, xem cuộc vui! Hôm nay Sở Vân Thiên sẽ mở họp báo, xác nhận người thừa kế chức tổng giám đốc Sở Thành.
Nếu như không đoán sai, nhất định là ông ta đem cổ phần chuyển cho anh chứ? Sở Vân Thiên, vì sao ông lại đối xử với tôi như vậy? Cuối cùng tôi có phải con trai của ông hay không? Từ năm mười lăm tuổi biết được thân thế của mình, trái tim của anh tràn đầy lạnh giá và thất vọng. Nhưng dù sao khi đó tuổi anh còn nhỏ, ai ngờ vài chục năm sau một tin tức kinh động hơn được truyền ra, anh có thể không phải là con trai của Sở Vân Thiên, vậy rốt cuộc anh là ai? Cuộc đời 30 năm đối với anh không ngờ lại dài như vậy, đoạn đường chua cay này nào có ai biết chứ? Nhưng sự mềm yếu của anh chỉ mình anh thấy mà thôi …
Hôm nay chính là thời điểm vạch trần chân tướng sao? Tim của anh chưa từng bình tĩnh như vậy. Chỉ mình anh biết, càng bình tĩnh càng thể hiện anh đang sợ hãi! Không phải là sợ mình từ đó mất đi tất cả Sở Thành, anh sợ nếu như cô biết rõ mọi chuyện sẽ nhìn anh như thế nào? Có phải sẽ về bên Sở Khương không? Dù sao nhiều năm rồi nhưng cô đối với anh cũng không có tình cảm, không phải sao? Thỏa thuận kết hôn ban đầu của bọn họ cũng mất đi hiệu lực sao?
Có phải từ nay về sau anh không thể tiếp tục nắm tay cô nữa không? Nhiều thủ đoạn uy hiếp hơn nữa, nhiều cuồng nhiệt hơn nữa vẫn không giữ được lòng của cô. Là anh lòng tham không đáy, thế nhưng chưa đủ, chỉ có thể giữ được người cô thôi!
Anh ấy sao vậy? Người đàn ông luôn mạnh mẽ hôm nay lại như một đứa trẻ chẳng biết phải làm gì cả, cứ ôm chặt cô như sợ mất đi thứ gì đó. Anh buồn bực vì công ty không thuộc về anh nữa sao? Nhưng theo năng lực của anh làm sao có thể quan tâm vị trí tổng giám đốc Sở Thành chứ? Không có chức đó, anh có thể làm được nhiều điều to lớn hơn. Vậy thì vì sao chứ?<