The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2724 lượt.

ác quyết sách công ty. Vị Nhị Thiếu Gia đó xem ra bản lãnh không nhỏ, hai vị cổ đông kia không phú thì quý, những năm gần đây dựa vào Sở Thành kiếm rất nhiều, rất nhiều tiền, ai lại chịu đem cây rụng tiền này cho người khác chứ? Lại nói nếu là thu mua, phải vận dụng bao nhiêu người đi thuyết phục và tốn hao bao nhiêu tiền mới có thể thành công? Nhưng Nhị Thiếu Gia Sở gia làm được, chỉ vẻn vẹn trong thời gian ngắn ngủi gom góp được số tiền lớn như vậy, hành động này cũng đủ để mọi người nhìn với ánh mắt khác.
Mà vị lão Lục kia, Sở Khương cũng có đi tìm ông chứ? Nhưng ông biết Sở Mạnh cùng Thái Tử Gia Tống gia là bạn bè, cho nên mới tạm thời không có động tĩnh mà truyền tin cho Tống gia, là muốn thăm dò ý kiến Sở Mạnh sao?
"Không cần, nếu nó thật sự có bản lãnh đoạt được, vậy thì mình không còn lời nào để nói." Sở Khương quả nhiên không phải vật trong ao! (ý chỉ tầm thường). Trước mắt Sở Mạnh nắm giữ 32% cổ phần Sở Thành, còn có 30% trong tay Sở Vân Thiên, trừ đi ba cổ đông lớn, anh là người nắm giữ nhiều cổ phần nhất, nhưng nếu Sở Khương có thể đem ba cổ đông kia thu lại, vậy vị trí tổng giám đốc Sở Thành phải đổi người ngồi. Chẳng qua là, nếu Sở Vân Thiên mà biết hai anh em họ đang đấu tranh nội bộ, ông sẽ giúp ai?
"Mạnh, cậu rất là hào phóng đó! Nhưng mà mục đích của Sở Khương cũng không đơn giản như vậy chứ?" Tống Tử Tự cũng không quên một “con động vật” nhìn trúng bạn gái người ta liền kéo lên giường, hơn nữa còn bức hôn người ta, thuận tiện sinh con luôn.
"Cậu cảm thấy nó có phần thắng không?" Sở Mạnh lạnh lùng nhìn ông bạn rõ ràng chỉ muốn xem kịch hay. Thật ra thì trong lòng anh cũng không có phần thắng, chẳng qua là anh không muốn suy nghĩ mà thôi. Mấy ngày nay vì chuyện của công ty anh cố ý bận rộn đến mù trời mịt đất, cũng không chịu trở về nhìn khuôn mặt làm anh phiền lòng kia.
"Cậu có phần thắng hay không mình không biết, nhưng mà mình biết người ta khẳng định dụng tâm hơn so với cậu rồi!" Hai người sóng vai mà đi khỏi khách sạn, Tống Tử Tự tinh mắt phát hiện quán cà phê mởi mở trong khách sạn, người nhìn vô cùng nhìn quen mắt đó không phải là người bọn họ đang nói tới sao? A, còn cùng bạn trai cũ trong truyền thuyết, bộ dạng dường như rất thân mật! Aizz, cũng không biết “người nào đó” thấy được sẽ như thế nào?
Nhìn theo hướng Tống Tử Tự, Sở Mạnh cũng nhìn thấy. Xuyên qua cửa sổ thủy tinh trong suốt, đôi nam nữ tay nắm tay giống như muốn tỏ tình không phải là vợ và em trai anh sao?
Sở Mạnh chỉ cảm thấy máu nóng xông thẳng ót, bọn họ đang làm cái gì? Ở trước mặt bàn dân thiên hạ mà “chàng chàng thiếp thiếp” sao? Trước mặt anh trèo tường hả? Quan Ngưng Lộ, sao cô có thể!
"Mạnh, cậu đang làm gì vậy?" Tống Tử Tự vội vàng kéo lại Sở Mạnh đang muốn xông về trước. Có lẽ chẳng qua là hiểu lầm thì sao? Không nên xúc động mới phải.
"Tìm người đánh nhau." Dùng sức hất tay Tống Tử Tự ra, Sở Mạnh đang muốn nổi giận đùng đùng đi tới, lại thấy cái bóng người nhỏ nhắn đó chạy như bay ra ngoài.
"Ha ha, hay là cậu đi xem một chút em gái Ngưng Lộ xảy ra chuyện gì đi chứ?" Đánh nhau? Cậu ta còn là thiếu niên 18 tuổi ư, lại còn xúc động như vậy. Nhưng mà lấy hành động vừa rồi như vậy, nếu có người còn lôi kéo tay em gái Ngưng Lộ không thả, anh nghĩ có lẽ sẽ thấy máu đổ.
Ngưng Lộ chạy đến một chiếc taxi, vội vàng ngồi lên, lòng của cô thật sự vô cùng rối loạn! Vì hành động của Sở Khương mà rối loạn lên. Cô luôn biết tình cảm của anh, thế nhưng cô đã không thể tiếp nhận anh. Ngay cả khi tình yêu có còn tồn tại trong cô hay không! Anh ép hỏi có phải có tình cảm với Sở Mạnh hay không, cô không biết. Bây giờ đầu cô thật sự rất đau! Chỉ muốn tìm một chỗ yên lặng để bình tĩnh một chút. Nhưng là trừ về nhà, cô không biết mình còn có thể đi đâu?
Sở Mạnh chạy đến chậm một bước, ảo não nhìn cô ngồi lên xe đi. Nhìn biển số xe cùng hướng chiếc xe chạy, Sở Mạnh lập tức xoay người đi lấy xe mình.
Ngưng Lộ ngồi ở trong taxi ôm túi xách của mình, đột nhiên, tài xế taxi mắng một tiếng, truyền tiếng phanh xe gấp: "Chết tiệt, khốn kiếp, rốt cuộc có biết lái xe hay không?" "Chú tài xế, đã xảy ra chuyện gì sao?" Ngưng Lộ ngồi ở hàng ghế sau vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của mình bị đụng phải ghế ngồi hàng trước do phanh gấp, cái trán trắng nõn lập tức hồng: "Cô à, cô ngồi vững một chút nha. Cô xem xe trước mặt kìa, không hiểu vì sao tự dưng dừng ở giữa đường, một chút đạo đức cũng không có thì làm sao giáo dục người nhà chứ!" Tài xế oán trách, người này lái xe cũng quá cẩu thả?
Ngưng Lộ ngẩng đầu lên, phát hiện chiếc xe kia nhìn quen quen, hình như là xe Sở Mạnh . . . . . . Sở Mạnh? Ngưng Lộ quả nhiên không có nhìn lầm, chiếc xe kia chính xác của là Sở Mạnh, mà người đàn ông kia mặt xanh mét đang đi tới hướng này.
Sở Mạnh đi đến gõ cửa sổ xe Ngưng Lộ ngồi, chỉ chỉ cô, ý bảo cô xuống xe. Tình huống bất ngờ khiến Ngưng Lộ giật mình. Anh tại sao lại ở chỗ này? Mắt thấy Ngưng Lộ ngồi bất động, Sở Mạnh không nhịn được lại gõ gõ cửa sổ, mà xe chờ ở phía sau, lúc này cũng rối rít ấn còi hoặc đi đường vò