Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương
Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2717 lượt.
sao?" Ngưng Lộ bị anh lôi kéo cùng đi, nhẹ giọng hỏi. Sau khi tới bên ngoài Sở Thành, anh vẫn mặt lạnh không nói lời nào.
"Ngưng Nhi. . . . . ." Sở Mạnh nhìn về kính chắn gió phía trước, lời nói thế nào cũng không hỏi ra miệng. Nếu như anh không còn là người thừa kế Sở Thành nữa, nếu như anh rời khỏi Sở Thành, nếu như anh không có một chút quan hệ gì với Sở gia, cô có đồng ý ở bên anh không? Nhưng lời như vậy anh cũng không nói ra được! Nếu như đáp án của cô là phủ định, anh nghĩ anh không thể chịu được loại đau lòng kia đâu!
Ngưng Lộ sững sờ nhìn anh, tại sao giọng của anh nghe đè nén thế? Hôm nay anh ấy thật sự có tâm sự! Nhưng anh không muốn nói với cô sao? Là vì chuyện của công ty sao? Hay là có liên quan đến Sở Khương? Cô không dám mở miệng hỏi, anh luôn không có thói quen đem cảm xúc thực sự của mình thể hiện ở trước mặt người khác, không phải sao?
Đột nhiên cô cảm thấy cảm giác nhói đau ở nơi nào đó trong trái tim lại tới, tới khó hiểu như vậy, vội vàng như vậy làm cô không đề phòng. Là bởi vì hôm nay anh khác thường sao?
"Ngưng Nhi. . . . . ." Đè nén trong anh càng che càng tăng, càng che càng sợ, Sở Mạnh kéo thân thể của cô qua, mạnh mẽ hôn.
Đây là nụ hôn mang theo tận thế và tuyệt vọng. Bàn tay phái nam vững vàng nâng đầu của cô, mút chặt môi lưỡi cô, hai người thở hổn hển không biết lúc nào thì ngã xuống ghế ngồi.
Sở Mạnh giống như điên rồi, ôm chặt cô để cho cô mềm nhũn nằm dưới thân thể anh, bên trong môi cô được lấp đầy bởi lưỡi anh, lực đạo của anh làm cô sắp không thở nổi, anh dùng lực hút đầu lưỡi cô khiến nó vừa đau vừa tê, cô cảm giác đầu lưỡi không còn là của mình, chỉ có thể kêu rên mặc anh định đoạt. Tay cũng tự giác vòng chắc cổ của anh. Nếu như vậy có thể làm cho anh tốt hơn một chút, vậy cứ như thế đi!
Đây sao có thể là hôn, vừa không dịu dàng cũng không ngọt ngào, nhưng lại triền miên đến say lòng người; nụ hôn mãnh liệt như vậy làm người ta ngạt thở, làm lòng cô đau nhói, đau đến nước mắt cũng chảy ra.
Nước mắt cô dính vào mặt anh, cuối cùng anh buông cô ra! Lệ trên mặt cô khiến lòng anh lại một lần nữa đau đớn. Tại sao phải khóc? Khi ở bên anh, cô đau buồn nhiều hơn vui vẻ! Ở bên anh khổ sở như vậy sao? Có miễn cưỡng vậy không?
Anh nâng mặt của cô lên, nhìn khuôn mặt đầy lệ, anh cúi đầu hôn nước mắt cô, cũng nếm cả khổ sở của cô.
Sao anh có thể dịu dàng như thế? Ngưng Lộ nhịn không được nhào vào ngực anh khóc lớn tiếng. Ôm chặt anh, khóc đến cả người run rẩy, khóc đến không thở được, dường như sau khi ở bên anh, cô sẽ thường khóc, mỗi lần khóc xong, trong lòng vừa chua vừa chát. Lại khổ sở không biết làm sao. Nhưng anh lại ôm cô, chẳng qua là ôm cô như vậy. Ôm cô thật chặt giống như không muốn rời xa! Một người đàn ông quen bình tĩnh một lần nữa lại không thể khống chế được trái tim mình! Mất khống chế nên không biết làm sao mới phải! Cuối cùng cô muốn gì?
***
Lại một chiếc xe xa hoa dừng trước cửa Sở Thành, nhân viên lễ tân lập tức nghênh đón. Phóng viên cũng vây theo, chắc là Sở Mạnh? Bọn họ đã trông chừng chỗ này từ sáng sớm, vẫn không thấy Sở Mạnh xuất hiện. Họp báo trì trệ, chưa có bắt đầu là vì anh!
Nhưng cửa vừa mở ra, tất cả ngẩn người, không phải là Sở Mạnh, mà là một dáng người cao gầy, một cô gái xinh đẹp, ăn mặc thời thượng. Cô xuống xe nhưng không trực tiếp đi vào, mà đi qua bên kia mở cửa xe, đỡ một phu nhân có dung nhan giống cô xuống xe, có thể phải xưng là phụ nữ đã có chồng, xem ra đã hơn 50 tuổi rồi. Kỳ quái là trong tay người đó chống gậy, khuôn mặt tang thương như đã nhìn thấu yêu hận tình thù trên thế gian.
"Diệc San, con nhất định phải làm vậy sao?" Đóng cửa xe, Tiêu Tĩnh Nguyệt chống gậy bên cạnh xe, cố gắng đứng thẳng. Bà nhìn khuôn mặt đứa con gái không đạt mục đích không bỏ qua, trong lòng lạnh tới cực điểm.
Năm năm trước, nó rõ ràng đã đáp ứng sẽ không dây dưa chuyện này nữa, chẳng lẽ Sở Mạnh dạy dỗ còn chưa đủ? Bà cũng cho là đến Mĩ nó sẽ an phận. Ai biết lúc nào thì nó tìm tới con trai út Sở Vân Thiên, cũng đem chuyện đời trước không sót một chữ nào mà nói hết ra. Mục đích là muốn dùng Sở Khương kiềm chế Sở Mạnh!
Bản thân bà không muốn về nước, bất kể Sở Mạnh như thế nào, nó đều là con trai của chị bà. Mặc dù giữa bọn họ cũng không có quan hệ huyết thống, hơn nữa nó đã từng nhẫn tâm với mẹ con bà, nhưng bà vẫn không muốn đi trêu chọc nó! Nhưng giờ bà hành động bất tiện, không thể lay chuyển được thủ đoạn của con gái, chỉ có thể cùng nó về nước thôi.
"Mẹ, mẹ biết quyết tâm của con mà." Tiêu Diệc San đeo kính râm. Cô muốn bà ngay trước mặt Sở Vân Thiên phơi bày chân tướng sự việc, cô muốn trả thù Sở Mạnh đã mang đến sỉ nhục cho cô, cô muốn Sở Mạnh hai bàn tay trắng, bao gồm người phụ nữ anh ta yêu . . . . . . Nhiều năm rồi, cô vẫn sống trong thù hận, vẫn cố gắng thuyết phục Sở Khương, hiện tại còn một bước cuối cùng, cô làm sao có thể sẽ thu tay lại? Sở Mạnh, ban đầu là anh quá đáng, không thể trách tôi.
"Diệc San, con khẳng định là mẹ chắc chắn sẽ nói ra sao?" Giọng điệu Tiêu Tĩnh Nguyệt nặng nề.