Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2704 lượt.

Yêu hận tình thù phải qua mấy đời nữa mới hết? Bà thật sự rất mệt mỏi!
"Mẹ, mẹ nhất định sẽ giúp con đúng không? Con là con gái duy nhất của mẹ, làm sao mẹ có thể nhẫn tâm để con chịu nhiều khốn khổ vậy mà không đòi lại chứ?" Tiêu Diệc San không tin nhìn Tiêu Tĩnh Nguyệt, sao bỗng nhiên mẹ lại đổi ý? Cô không cho phép chuyện như vậy xảy ra. Cô biết, nếu như mẹ không chủ động ra mặt đưa ra chứng cớ thì căn bản sẽ không có ai tin sự thật này.
"Diệc San, không bằng chúng ta đi thôi! Chúng ta về Mỹ đi, không cần để ý chuyện nhà họ Sở được không?" Tiêu Tĩnh Nguyệt muốn về lại xe, đúng vậy, bà không muốn quan tâm những chuyện này. Lần trước bà nhặt về một cái mạng nhỏ, còn có thể sống bao ngày chứ? Tại sao Diệc San không thể để cho bà yên ổn sống qua ngày chứ?
"Mẹ, không được. Bây giờ chúng ta lập tức đi vào." Tiêu Diệc San lập tức kéo tay mẹ cùng nhau đi vào. Chắc là bọn họ đang đợi rồi?
"Dì, chúc mừng dì có thể đi lại như bình thường!" Một giọng nói quen thuộc mà lạnh như băng từ phía sau truyền đến, kia không phải là Sở Mạnh sao? Nó đến đây lúc nào? Đã nghe bao nhiêu?
"Sở Mạnh, là Sở Mạnh đến."
"Xin hỏi Sở tiên sinh, có thể hỏi ngài mấy vấn đề không?"
Một đám ký giả thấy Sở Mạnh, giống như ruồi theo dõi trứng, lập tức vây lại, bọn họ hứng thú với Sở Mạnh nhiều hơn người thừa kế vị trí tổng giám đốc Sở Thành. Lấy năng lực Sở Mạnh cho dù rời khỏi Sở Thành, cũng có thể sáng tạo phương trời riêng của mình. Cũng không biết tài tử giới kinh doanh bình thường rất ít nhận phỏng vấn có thể trả lời câu hòi của bọn họ không.
"Sở Mạnh, sao con còn ở đây?" Tiêu Tĩnh Nguyệt nhìn người đàn ông cao lớn, mặt mày thâm sâu đó, trong tay đang nắm một bàn tay mảnh khảnh của phụ nữ, nắm rất chặt. Người con gái nhu mì, xinh đẹp không giống như người thật này là vợ nó sao? Một hình người mỹ lệ như từ trong tranh bước ra kia thì con gái nhà bà sao có thể so bì kịp chứ? Nếu như bà là đàn ông, nhất định cũng sẽ lựa chọn nó! Một cảm giác mỏng manh làm cho người ta không tự chủ được muốn ôm vào trong ngực thương yêu thật nhiều! Đàn ông mạnh mẽ, cố chấp thì sao? Vẫn không chạy khỏi đôi bàn tay mềm yếu kia!
"Con đang đợi dì, dì ạ! Đây là vợ của con, Ngưng Nhi!" Sở Mạnh cũng không để ý đến những âm thanh bên cạnh, cười cười đem Ngưng Lộ kéo đến trước người.
"Chào dì!" Ngưng Lộ hồi hộp nắm tay Sở Mạnh không thả, còn anh thì vỗ vỗ tay trấn an cô.
"Anh Mạnh, nếu đã tới, không bằng chúng ta cùng nhau đi vào thôi!" Chứng kiến hành động ân ái của bọn họ, hận trong lòng Tiêu Diệc San lên đến cực điểm, hận không thể lên trước kéo bọn họ ra, hận không thể cầm dao vẽ lên khuôn mặt đẹp đẽ kia vài nhát để hả giận! Tại sao cô ta có thể được người đàn ông kia yêu toàn tâm toàn ý chứ? Tại sao???
"Dì, có lời gì không thể nói ở đây sao?" Sở Mạnh vẫn cười, nhưng anh cười lại làm cho Tiêu Tĩnh Nguyệt kinh hãi. Nó nói gì? Phải nói ở chỗ này? Nó muốn bà ngay trước nhiều ký giả như vậy nói hết chân tướng sao? Rốt cuộc nó đang suy nghĩ gì?
"Sở Mạnh. . . . . ." Tiêu Tĩnh Nguyệt tái mặt, mà Tiêu Diệc San cũng là bị Sở Mạnh làm cứng đơ. Chẳng lẽ anh ta không nghĩ khi mọi việc bị phanh phui thì sẽ mất tất cả Sở Thành sao? Anh ta độ lượng hay là thật sự không quan tâm? Dù không quan tâm địa vị và tài phú, vậy danh tiếng anh ta cũng không cần sao? Nếu như bên ngoài biết anh không phải là con trai của Sở Vân Thiên sẽ nói anh thế nào chứ?
Trong lúc nhất thời, ba người đều yên lặng, đèn flash bên cạnh không ngừng lóe như muốn ghi chép lại hình ảnh kỳ quái này.
"Sở Mạnh, em muốn về lại xe có được không?" Ngưng Lộ cảm giác mình không thể thích ứng trường hợp như vậy, cảm giác hít thở không thông này thật sự rất khó chịu!
"Được! Anh đưa em về. Ngoan ngoãn chờ anh được không?" Chỉ cần là yêu cầu của cô, làm sao sẽ không được? Không để ý mọi người sợ tới mức sắp rớt con ngươi, Sở Mạnh nắm tay cô xoay người về xe.
Thì ra là Sở Mạnh đối với cô vợ nhỏ của mình lại che chở và thương yêu thế! Đèn flash liên tục nhấp nháy đã chụp được bộ dạng Sở Mạnh yêu thương, bao bọc vợ mình, lại một tin tức khác, xem ra hôm nay thu thập được rất nhiều.
"Anh sẽ về nhanh, chờ anh được không?" Sở Mạnh mở cửa xe để Ngưng Lộ ngồi vào. Nếu cô không quen những trường hợp này vậy thì không nên nhìn!
"Không có việc gì đúng không?" Ngưng Lộ kéo tay anh, nhìn sâu vào đôi mắt đen của anh, bất an trong lòng không thể nào bình tĩnh được.
"Em đang lo lắng cho anh sao?" Trong mắt cô chưa bao giờ có lo lắng dày đặc khiến anh mềm lòng như một đầm nước vậy.
Gò má trắng noãn đỏ ửng lên, vì không biết trả lời vấn đề của anh như thế nào mà cắn đôi môi đến sưng đỏ, cặp mắt to luôn đầy nước kia nhìn anh, dây dưa không muốn thu hồi. Là lo lắng cho anh sao? Ngưng Lộ hỏi mình. Lòng của cô nói cho cô biết, đúng vậy, cô đang lo lắng cho anh, nhưng cô lại không nói ra.
Nếu như thời gian có thể dừng ở giây phút này thì tốt biết bao!
Một màn này dĩ nhiên chạy không khỏi ánh mắt người khác, Tiêu Diệc San chỉ có cảm giác nhẫn nại của mình đã đạt tới cực hạn, bọn