Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2705 lượt.
xảy ra chiến tranh tiếng ồn, tất cả đều không liên quan đến bà. Con gái, mẹ tới đây! Nếu như con còn sống, phải sống thật tốt, không nên muốn Sở Mạnh nữa. Nếu như con và mẹ đều không thể quay về, cũng không cần sợ, có mẹ bên con! Chị hai, chị chờ em đã lâu rồi sao? Lần này em nhất định sẽ bên chị!
Đây là đáp án sao? Mẹ anh biết? Mẹ anh biết cũng không thể nói cho anh biết! Dì, tại sao dì muốn để lại lời như vậy lại cho con? Tại sao?
Chán nản ngẩng đầu, anh thấy được một màn đau lòng kia: Sở Khương đem Ngưng Lộ từ trong xe ôm ra ngoài, ở ven đường không ngừng an ủi cô đang phát run. Anh muốn kéo bọn họ ra, nhưng chân anh không cách nào đi lại, anh chưa bao giờ có cảm thấy tuyệt vọng và bất lực như thế.
"Ngưng Nhi. . . . . ." Anh hô to. Nhưng không có ai trong bọn họ quay đầu lại nhìn anh! Rốt cuộc cô ấy thế nào? Tại sao không quay đầu lại nhìn anh? Có phải không nghe được hay không? Gọi một tiếng nữa, vẫn không có phản ứng.
"Aaaaaaaaaa . . . . . ." Giống như là dã thú bị thương, như không biết đau, những quả đấm liên tục đánh vào mặt đất, nền đất nhiễm đỏ …
"Nhanh đưa đi bệnh viện." Anh không tình nguyện, vẫn bị kéo lên xe cứu thương, gào thét về phía bệnh viện mà đi.
Ngưng Lộ sợ tới mức ý thức hỗn loạn như nghe được anh đang gọi cô, nhưng cô không phát ra thanh âm nào, anh ấy không phải bị thương chứ? Sao Sở Khương lại bế cô chặt như vậy?
Ai Tự Do?
Sau khi xảy ra náo kịch trước cửa chính Sở Thành, Tiêu Diệc San tử vong tại chỗ, mà Tiêu Tĩnh Nguyệt trên đường đi bệnh viện cũng ngừng hô hấp. Mộ Bội Văn bởi vì không tiếp thụ nổi đả kích này mà tinh thần hoảng hốt. Dường như trong một đêm, tất cả đều thay đổi …
Xí nghiệp Sở Thành trong mấy ngày ngắn ngủn biến đổi bất ngờ, nguyên tổng giám đốc Sở Mạnh chủ động buông tha cổ phần nắm giữ trong tay, chỉ ủy thác luật sư đưa thư chuyển nhượng cho Sở Vân Thiên, sau đó không tìm được người. Mà Sở gia Nhị Công Tử mang theo tư thế mạnh mẽ trở về tranh chức Tổng giám đốc với Sở Mạnh cũng mai danh ẩn tích, không có xuất hiện ở Sở Thành. Sở Vân Thiên chỉ có thể trở lại Sở Thành, nắm đại cục trong tay.
"Tại sao không thấy cô ấy?"
Trong phòng bệnh hạng nhất của bệnh viện, một người đàn ông vẻ mặt phiền muộn; mặc dù mặc quần áo bệnh nhân, bắp đùi thon dài to bị bó bột thạch cao, nhưng cũng không ảnh hưởng đến khí chất hơn người của anh.
"A Tự, mình nghĩ mình sai lầm rồi!" Không có giận tím mặt, không có vẻ mặt hăm hở khi làm việc. Sở Mạnh mặc cho Tống Tử Tự lấy laptop trên tay đi, cả người mệt mỏi dựa vào phía sau nằm. Ngày đó, cô bị Sở Khương ôm thật chặt vào trong ngực, đối với việc anh gọi khan tiếng thì một chút phản ứng cũng không có, anh biết rồi!
Tim đau nữa thì có thể thế nào? Không cam lòng thì sao?
"Cái gì?" Sở Mạnh hiếm khi tự phụ lại ở trước mặt anh nhận thua, cuối cùng đã chuyện gì xảy ra? Tống Tử Tự yên lặng nhìn bạn tốt, anh đang chờ cậu ta nói. Anh vẫn biết tình cảm của cậu ta đối với em gái Ngưng Lộ, nhưng cũng không biết lí do bọn họ kết hôn lúc đầu là gì. Tình cảm em gái Ngưng Lộ đối với cậu ta là gì, anh không biết, nhưng anh biết cô ấy thực sự rất lo lắng cho cậu ta, bằng không sẽ không mỗi ngày đều đến bệnh viện hỏi thăm tình hình sức khỏe của cậu ta.
Vậy mà mỗi ngày người đàn ông đi cùng cô là em trai Mạnh trên danh nghĩa Sở Khương nữa chứ? Anh là đàn ông, nhìn ra được ánh mắt toát ra tình yêu say đắm của Sở Khương dành cho Ngưng Lộ. Chẳng lẽ bọn họ muốn hợp lại sao? Chuyện tình cảm giữa nam nữ quá phức tạp, chính anh là người đàn ông không thất bại trong tình trường cũng không rõ lắm, không bị thương tổn, là bởi vì anh chỉ nói đến tình cảm không giao tâm.
"Người xưa tổng kết không sai, cưỡng cầu tình cảm cho tới bây giờ đều là thống khổ. Lúc trước mình không quan tâm, cho là chỉ cần trói cô ấy bên cạnh mình là tốt rồi. Dù trái tim có đau khổ hơn nữa, khó chịu hơn nữa, mình cũng vậy không sợ, chỉ cần cô ấy vẫn còn ở bên cạnh mình thì một ngày nào đó cô ấy có thể cảm nhận được mình dụng tâm, dù ban đầu là mình ép buộc cô ấy; nhưng xem ra là mình quá mức tự tin rồi. Bất kể mình làm gì, cô ấy đối với mình trừ bất mãn vẫn là bất mãn. Tiếng lòng của cô ấy đã hiện trong mắt, tất cả đều là mình sai. Bởi vì chúng mình vừa bắt đầu đã là sai lầm rồi, một bước sai chân, tất cả đều sai." Sở Mạnh nhắm mắt lại lẩm bẩm nói nhỏ.
Từ nhỏ đến lớn, mọi chuyện đều thuận lợi khiến anh tự tin đến mù quáng, anh quên rằng lòng người không phải muốn là có. Càng cưỡng cầu thì tác dụng ngược càng lớn, quả đắng càng nhiều. Thân thể của cô không bài xích anh có lẽ chỉ có thể nói rằng cô đã trưởng thành, hiểu được việc đáp lại nhu cầu của thân thể. Nhưng sự ăn ý, nghênh hợp trên thân thể là không đủ! Anh không thỏa mãn, một chút cũng không thỏa mãn! Nỗ lực càng nhiều, nhưng không lay động được trái tim cô, cái loại cảm giác muốn cô đáp lại đó lại càng thêm mãnh liệt, mãnh liệt đến nỗi anh sắp không khống chế được cảm xúc của mình rồi! Kiểu mất khống chế như vậy