Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2624 lượt.
khiến Ngưng Lộ càng thêm nhớ anh. Nhưng mà nhìn như vậy thôi cũng không thỏa mãn, haiz, cô rất muốn ở trong ngực ấm áp của anh thỏa sức làm nũng.
"Mẹ, hai người có thể không cần buồn nôn như vậy được không? Con đi về." Một nhóc nhíu lông mày xinh đẹp lại, nhảy xuống sa lon đi ra ngoài.
Thật là chịu bọn họ đủ rồi. Cũng không biết xảy ra chuyện gì, mẹ bay một chuyến qua Luân Đôn, sau đó ba lại về rồi biến thành bộ dạng này. Trước kia bọn họ sẽ không như vậy, bây giờ mọi người đều lạnh nhạt với cậu.
Bà nói đó là biểu hiện ân ái. Ân ái? Vậy trước kia bọn họ không ân ái sao? Chẳng lẽ là vì sau khi mẹ có em trai mới trở nên ân ái? Thế giới người lớn quá khó hiểu!
"Sở Trí Tu, lại đây cho ba." Giọng nói trầm thấp vang lên từ cái laptop bên cạnh Ngưng Lộ. Không phải là rụng một cái răng sao? Vậy mà lại không cho ba nó nhìn?
"Mẹ. . . . . ." Sở Trí Tu dừng bước lại quay đầu nhìn, tay nhỏ che miệng lại, bộ mặt đầy uất ức. Ba thật sự rất quá đáng! Biết rõ cậu rụng răng cửa, nói chuyện mà gió còn lùa vào, vậy mà còn phải chat video với ba.
"Sở Mạnh, thôi mà, có được không?" Mẹ nuông chiều làm con hư chính là như vậy.
"Không được. Bởi vì chút chuyện nhỏ này mà không dám nói chuyện với anh, vậy sao nó đến trường đi học được? Sở Trí Tu, con lại đây cho ba." Mặc dù cô vợ nhỏ năn nỉ cũng khiến anh mềm lòng, nhưng mà vẫn không thể nuông chiều tên tiểu tử kia hành động như vậy.
Bất đắc dĩ, Sở Trí Tu ngậm chặt miệng đi tới, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không mở miệng.
"Sở Trí Tu, con vẫn không mở miệng nói chuyện hả?" Sở Mạnh ở màn hình bên kia nhíu mày.
"Don’t." Xụ mặt lại, mím môi, Sở Trí Tu quyết dùng cách viết chữ để nói chuyện với ba. Mặc dù tiếng Trung đã biết nhiều nhưng vẫn không nhớ nhiều từ, không cách nào sử dụng thuận tiện, nhưng dùng tiếng Anh để giãi bày thì không thành vấn đề.
"Vậy con che miệng nói hay lắm." Sở Mạnh nhìn vẻ mặt khổ sở của con trai, trong lòng muốn bật cười nhưng lại sợ không uy nghiêm của người cha.
"I don’t. That’s a rude ¬way ¬to s¬peak!" Người bạn nhỏ vẫn khăng khăng như cũ.
"Không lễ phép?" Sở Mạnh ở đầu bên kia dở khóc dở cười. Con trai anh thì ra là cũng học tập lễ phép đến mức này.
Lúc này, thím Trương chạy ào đi vào, không chú ý tới Sở Mạnh trên màn hình, vừa đi vừa hưng phấn nói: "Tiểu thiếu gia, con xem bà mua về cho con cái gì nè?"
"Thím Trương, thím đi mua thật sao?" Ngưng Lộ nhìn khẩu trang trên tay thím Trương, dở khóc dở cười. Mới vừa rồi sau khi từ trường học về, Sở Trí Tu vẫn che miệng, kiên quyết không chịu mở miệng. Thím Trương liền nghĩ đến việc đi mua cái khẩu trang nhỏ, không nghĩ đến lại về nhanh như vậy.
"Đúng vậy, mua rất nhiều đó! Mau lại đây xem, màu gì cũng có. Bà chủ nói cái này bán chạy nhất, gọi là gì nhỉ Bảo Bảo?" Thím Trương tìm trong đống khẩu trang không cùng màu, cuối cùng lấy ra một cái màu xanh da trời.
"Là Spongebob Squarepant."[*'> Ngưng Lộ cười, cầm cái khẩu trang đeo lên, ừ, có chút nhỏ.
"Sở Mạnh, anh xem, đẹp không?" Đeo xong, Ngưng Lộ đem mặt đưa tới gần màn hình.
"Đẹp lắm." Giọng nói trầm ổn lại truyền tới.
"Thiếu gia. . . . . ." Lúc này thím Trương mới nhìn thấy thiếu gia trong màn hình đang nhìn thiếu phu nhân đầy yêu thương. Thật là thất sách, bà đi vào không đúng lúc rồi!
"Tiểu thiếu gia, chúng ta đến phòng khách thử cái nào nhìn đẹp hơn được không?"
"Dạ được!" Sở Trí Tu còn ước gì lập tức rời khỏi phòng sách.
"Bà ơi, tại sao toàn là hình ấu trĩ vậy chứ?" Cậu cũng là một đứa con nít bình thường chắc?
"Trẻ con đều thích mà!"
"Nhưng con không thích!" Sở Trí Tu tự nhận mình không phải con nít.
Tiếng một già một trẻ nhỏ dần cho đến không nghe được nữa.
"Sở Mạnh, em cũng mua một cái như vậy có được không?" Ngồi lại chỗ cũ, trong tay Ngưng Lộ còn cầm cái khẩu trang đáng yêu đó.
"Em mua cái này làm gì? Như vậy anh nhìn không thấy miệng em. Anh muốn hôn nó. . . . . ." Một người đàn ông nào đó ngang nhiên ngồi trong văn phòng tán tỉnh.
"Sở Mạnh, sao anh có thể háo sắc như thế?" Hơn nữa bây giờ anh còn đang đi làm! Dám nói ra lời mập mờ như vậy, có phải có chút quá đáng không?
"Anh chỉ háo sắc với em thôi. Anh không muốn ngừng hôn miệng em, còn muốn. . . . . ." Một người nào đó muốn tiếp tục tán tỉnh, kết quả không biết một người đàn ông không gõ cửa đã đi vào.
"Mạnh, hôn đủ chưa? Hôn đủ rồi có phải nên đi họp hay không?" Đi vào là Giang Doãn Chính. Mạnh thật chẳng đáng tin tưởng, để nhiều người đợi trong phòng họp gần 20 phút, còn ở đây với vợ mình mà anh anh em em, hơn nữa chẳng có suy nghĩ phải dừng lại.
"Sở Mạnh, nhanh đi làm việc đi. Em cũng phải đi ngủ rồi!" Trời ạ, Ngưng Lộ nhìn Giang Doãn Chính bên kia cười xấu xa. Mất mặt chết đi được, bọn họ lại ở trước mặt người ngoài mất thể diện như vậy.
"Ngưng Nhi, không cần để ý tới cậu ta, chúng ta tiếp tục." Sở Mạnh không hề lúng túng. Không phải là 20 phút nha, để cho bọn họ chờ thêm đi.
"Ngưng Lộ, cho anh mượn chồng em một chút, tối sẽ trả lại cho em." Giang Doãn Chính đem mặt dựa sát vào màn hình.
"Sở Mạn