Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiếm Đoạt Em Dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342629

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2629 lượt.

h, anh nhanh đi đi! Em phải thoát rồi." A Chính cũng đã nói như vậy rồi, sao anh ấy vẫn còn ngồi như núi Thái Sơn được chứ?
"Ngưng Nhi, ngủ ngon. Ngày mai chúng ta bàn lại." Cô đã xấu hổ đến mặt đỏ bừng rồi, sao anh còn làm khó cô được chứ? Quả thật cũng nên đi làm việc.
[*'>Spongebob Squarepant: (thường được gọi đơn giản là SpongeBob) là sê - ri phim hoạt hình Mỹ, được sản xuất bởi nhà sinh học biển và nhà sản xuất phim hoạt hình Stephen Hillenburg. Sự nổi tiếng của series đã dẫn đến một nhượng quyền thương mại truyền thông, củng cố vị trí chương trình có nhiều người xem nhất của đài Nickelodeon và là chương trình hoạt hình được xem nhiều nhất. Vụ nhượng quyền này đã mang lại 8 tỷ $ cho Nickelodeon.
Chương trình xoay quanh nhân vật cùng tên và bạn bè của mình. SpongeBob SquarePants là một chú xốp biển năng động và lạc quan (mặc dù xuất hiện của mình giống với một miếng chùi bếp), sống trong quả dứa dưới biển với chú ốccưng của mình, Gary. Hiện nay, chương trình đã được phát sóng 9 mùa với mùa đầu tiên bắt đầu khởi chiếu vào 1 – 5 – 1999 trên đài Nickeledon ở Mỹ và bắt đầu nổi tiếng từ mùa thứ 2, chương trình dự kiến sẽ phát sóng mùa thứ 10 vào năm 2014.
Ngày 15 – 7 – 2013, IGN xếp hạng SpongeBob SquarePants đứng thứ 12 trong số 25 hoạt hình cho người lớn. Ngày 24 – 9 – 2013, TV Guide xếp hạng SpongeBob SquarePants đứng thứ 8 trong số những hoạt hình hay nhất mọi thời đại.
Hạ Chí cuối mùa xuân, giai đoạn chuyển mùa.
Bảo Bảo trong bụng Ngưng Lộ cách ngày sinh dự tính không tới một tháng, mỗi ngày vác cái bụng bầu lên lên xuống xuống thật sự rất vất vả, may là lúc trước cô đã sinh một đứa, nếu không thì bây giờ cô thật đúng là không chịu nổi.
Rõ ràng lúc 5 tháng bụng vẫn còn nhỏ, ai biết được 7 tháng thì như quả bóng, càng ngày càng lớn.
"Sở Mạnh, em không muốn để cho anh đi đâu!"
Nhìn anh đang ở trước gương thắt cà vạt, Ngưng Lộ mang cái bụng to như con chim cánh cụt ở sau lưng anh kéo áo.
Nửa năm này, bọn họ ở chung thì ít mà xa cách thì nhiều, mỗi tháng anh dành mấy ngày để về với cô, sau đó sẽ chạy về công ty.
"Vậy anh không đi nữa." Dừng lại động tác trong tay, Sở Mạnh xoay người lại ôm cô, bóng dáng hai người ôm nhau trong gương vô cùng rõ ràng.
Nếu như ban đầu Sở Mạnh biết có thể như vậy, đánh chết anh cũng sẽ không đi lập công ty gì đâu. Khiến mình bận rộn đến nỗi không thể ở bên vợ đang mang thai thêm vài ngày. Trước kia là cô không cần anh, nhưng nhìn cô bây giờ lệ thuộc vào anh như vậy, anh hận mình không thể phân thân ra, hoặc là chấm dứt công ty luôn.
"Không được!" Cô chỉ là không nỡ để anh đi mà thôi, cũng không phải là muốn anh không đi làm thật. Cô biết anh thích những thách thức khác nhau, nếu quả thật muốn anh ngày ngày ở nhà với cô, lâu ngày anh nhất định sẽ chán chết.
"Không thích anh ở cạnh em sao?" Hôn một cái vào gò má cô.
"Thích. Nhưng không phải anh còn việc phải làm sao?" Đem mặt tựa vào trước ngực anh, thật muốn thời gian cứ như vậy mà dừng lại.
"Không sao." Giọng nói biến mất ở trên môi.
Nụ hôn tạm biệt càng lúc càng kịch liệt, mắt thấy sẽ sắp mất khống chế, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa: "Thiếu gia, đến giờ rồi." Là lão Trương lái xe.
"Đợi thêm mấy phút." Sở Mạnh sửa lại mái tóc rối của cô, hôn thêm mấy cái trên đôi môi sưng đỏ nữa mới chịu. Mấy ngày nay, bởi vì cô sắp sinh cho nên mỗi đêm trừ ôm cô, anh cái gì cũng không dám làm, coi như là hôn cũng không dám hôn quá sâu, sợ không khống chế được mình.
Nhưng hôm nay trước khi anh đi Luân Đôn, bọn họ lại sắp mất khống chế. Thật muốn đem cô lên máy bay cùng mình thôi.
"Sở Mạnh, lúc em sinh anh nhất định phải về, có được không?" Có luyến tiếc nữa cũng phải đi! Mặc dù đã từng có một đứa con nhưng bởi vì ngoài ý muốn, cô bị chích thuốc mê nên không có cảm giác. Vì vậy đối với lần sinh con này rất lo lắng.
"Ngoan, không sợ. Tất cả đều có anh ở đây! Anh về giao công việc cho A Chính, sau đó về với em được không?" Bàn tay anh vuốt cái bụng tròn vo của cô, thật ra thì trong lòng anh cũng là căng thẳng muốn chết. Nhưng anh không thể biểu hiện ra ngoài để cô cảm thấy sợ hãi.
"Sở Mạnh, Sở Mạnh. . . . . ." Lần nữa nhào vào trong ngực anh, thật sự rất không nỡ để anh đi. Cô rất muốn khóc, phải làm sao bây giờ?
"Ngưng Nhi, không cần khóc. Anh không đi, anh ở nhà với em." Vừa nhìn thấy cô bộ dạng đáng thương, lòng anh cũng đau đớn. Để A Chính tự xử lý mọi chuyện đi, anh lấy điện thoại di động ra định gọi thì có người so với anh còn nhanh hơn, đoạt lại: "Sở Mạnh, không cho anh không đi. Đi nhanh lên, sắp tới giờ bay rồi."
Cô chỉ là có chút buồn mà thôi, cũng không phải là thật sự muốn anh không đi!
Bất đắc dĩ nhìn cô gái nhỏ cố gắng đẩy anh ra ngoài cửa, Sở Mạnh cảm giác đời mình đã thua trong tay cô, trở thân cũng không được rồi.
Rõ ràng là không muốn để anh đi, lại muốn giả bộ vui vẻ. Được rồi, được rồi, anh sẽ cố gắng trong thời gian ngắn nhất xử lý công việc rồi về cùng cô chờ sinh, nhiều nhất là một tuần. Sở Mạnh chỉ cho mình thời gian một tuần.
Khi Sở Mạnh đi