Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2623 lượt.
rồi thì Ngưng Lộ được thím Trương đỡ vào phòng khách. Thân thể của cô rất nặng, gần đây cũng không muốn xuống lầu, bởi vì mỗi lần chỉ đi vài bước cũng đã thở hổn hển.
Nhưng hôm nay mới đi chưa được mấy bước, bên eo cô truyền đến chút quen thuộc, nhưng lại có chút cảm giác bủn rủn khác lạ, thậm chí cảm giác có chất lỏng ươn ướt chảy ra.
"Thiếu phu nhân, sao vậy? Có phải không thoải mái không, hay là mệt mỏi? Chúng ta ngồi xuống trước đi." Thím Trương rất nhanh đã phát hiện cô có cái gì không đúng, vội vàng ôm cô, ổn định thân thể đang lung lay.
"Thím Trương, có thứ gì đó chảy xuống. . . . . . Có phải sắp sinh không?" Chịu đựng cảm giác khó chịu, Ngưng Lộ cúi đầu nhìn xuống chất lỏng dưới đất.
Thím Trương theo nhìn xuống: "A, vỡ nước ối rồi. Thiếu phu nhân, cô mau nằm xuống. Tôi lập tức gọi xe tới đây, chúng ta phải đến bệnh viện." Thím Trương có kinh nghiệm lập tức gọi điện thoại cho Tống Tử Tự để anh an bài người đi tới.
Rõ ràng còn một tháng nữa mới đến ngày sinh dự tính, sao lại chuyển dạ sớm vậy?
Rất nhanh, xe cấp cứu bệnh viện tới.
Mà người đàn ông tới sân bay được nửa đường cũng phải quay đầu lại.
Trong phòng chờ sinh.
"Đau quá. . . . . ." Tay Ngưng Lộ níu chặt lấy tay áo anh, miệng thở từng hơi từng hơi rất khó khăn: "Em rất sợ. . . . . . Sở Mạnh . . . . . ."
"Không phải sợ, anh ở đây." Người đàn ông chưa từng hoảng hốt lo sợ như vậy, một bên anh an ủi vợ sắp sinh, vừa làm loạn, lớn tiếng trách mắng nữ hộ sinh bên cạnh: "Tại sao cô ấy lại đau như vậy?"
"Anh Sở, sinh con vốn chính là như vậy." Một y tá cẩn thận trả lời vấn đề của anh. Phụ nữ sinh con đương nhiên đau đớn, không đau đẻ, chẳng qua là lừa gạt mà thôi. Huống chi cô Sở lại chọn sinh tự nhiên, đau là đương nhiên, nhưng cô không dám nói lời này, chỉ sợ anh Sở sẽ nhất thời mất khống chế mà giết sạch bọn họ. Cô cũng không quên lần đầu cô Sở sinh con thì anh ta ngoài phòng phẫu thuật gào to rống lớn đến nỗi cả một lầu cũng nghe được.
Nhưng mà anh Sở với bác sĩ Tống là bạn tốt, họ nào dám đắc tội anh chứ? Một đám nhân viên y tế vô tội đứng ở đó, mỗi một người đều không dám giận cũng không dám nói. Bác sĩ Tống sao còn không xuống giải thoát họ vậy?
Một cơn đau bụng sinh ập tới, thân thể cô căng thẳng, đau đớn hơn lúc trước, Sở Mạnh luống cuống hơn, cầm chặt tay cô, lẩm bẩm xin lỗi, vừa hôn mồ hôi trên tay cô vừa nói: "Thật xin lỗi, bảo bối. Là anh không tốt, là anh sai rồi, về sau không bao giờ để cho em sinh con nữa, không bao giờ để cho em đau thế này nữa. Thật xin lỗi. . . . . . , đau thì cắn tay anh đi."
Tất cả mọi người ở đây đều bị lời nói ngớ ngẩn của anh làm muốn cười to, nhưng không ai có gan dám cười cả.
Khuôn mặt luôn lạnh lùng, lúc này đều là đau lòng, sắc mặt so với cô còn trắng bệch hơn.
Mà cô cắn bàn tay anh duỗi ra thật, bởi vì một cơn đau bụng sinh lại tới.
Lúc này người đàn ông này trông rất yếu ớt, không giống như người không gì không làm được, thế nhưng anh lại đẹp trai đến nỗi khiến cô động lòng, lòng của cô mềm như nước, cảm giác sự đau đớn này cũng không khó nhịn như vậy.
Dồn dập những tiếng bước chân chạy tới, là Tống Tử Tự và Tống Ngọc Lan mang theo mấy bác sĩ sản khoa đã tới.
"Ngưng Lộ, nếu quả thật đau như vậy không bằng sinh mổ đi?" Tống Ngọc Lan tới đây giúp cô kiểm tra, sinh tự nhiên sẽ không có vấn đề, nhưng tên đàn ông trước mắt hốt hoảng khiến bà không nhịn được mà khuyên nhủ. Nhìn mu bàn tay anh bị cắn đến chảy máu mà vẫn không nói tiếng nào, trong lòng, trong mắt chỉ có người vợ vừa thở mạnh vừa khóc trên giường.
"Bảo bối, chúng ta nghe bác sĩ có được không?" Sở Mạnh càng không ngừng lau mồ hôi trên trán.
"Sở Mạnh, em muốn sinh." Sinh tự nhiên đối với thai nhi sẽ tốt hơn, cho nên cô vẫn muốn chị đựng.
"Nhưng mà em đang rất đau, anh rất đau lòng."
"Sở Mạnh. . . . . ." Cô giật giật ngón tay, ý bảo anh đến gần, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nói một câu, khiến anh đứng ở đó sững sờ, ngay cả cơn đau bụng tiếp theo cũng quên đưa tay cho cô cắn.
Ngưng Lộ nắm thật chặt cái mền, khóe miệng nhẹ nhàng cười. Dưới tình huống cô đau như vậy, khó chịu như vậy, chịu giày vò như vậy, cô nở nụ cười thật sự. Anh đang sợ hay làm sao vậy? Không tin cô nói sao?
"Mạnh, nhanh tránh đường. Ngưng Lộ phải lập tức sinh." Một cơn đau lại tới, Bảo Bảo của cô sắp chào đời rồi. Vậy mà người đàn ông kia lại chặn đường y tá đưa cô vào phòng sinh.
Tống Tử Tự không hiểu sao bạn tốt lại ngẩn người? Cậu ta sợ đến choáng váng hay sao? Mới vừa rồi rõ ràng còn tốt mà?
"Sở Mạnh, Sở Mạnh. . . . . ." Người đàn ông đang đờ ra rốt cuộc cũng bị tiếng gọi hồi hồn lại.
"Ngưng Nhi, không phải sợ, anh ở đây." Nắm chặt tay cô, Sở Mạnh cảm giác hốc mắt mình nóng lên.
"Em không sợ. Bảo Bảo của chúng ta sẽ lập tức ra. Nhưng. . . . . . Có một câu anh còn chưa nói với em." Vừa nhịn đau, vừa nhìn mặt anh.
Cô đã nói với anh rồi, tại sao anh còn không nói? Không thể chứ! Tuyệt đối không được. Tuy rằng tình cảm của anh cô đã rất rõ ràng, nhưng cô muốn chính tai mình nghe anh nói mới được.