Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342411

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2411 lượt.

vừa nhìn thấy ta thì muốn giết ngay cho hả giận.”
Vân Phỉ thở dài. “Vậy phải làm sao đây? Ta vừa lo lắng cho an nguy của A Tông, vừa không cam lòng dâng những thứ lẽ ra phải thuộc về A Tông cho người khác.”
“Ta có thể phái người đón họ qua đây, nhưng chỉ sợ cha nàng không đồng ý. Dù sao đó cũng là vợ con ông ấy, có lý gì lại đưa đến chỗ kẻ thù.”
Vân Phỉ cảm thấy thế cũng không được. Cho dù y muốn thì Úy Trác cũng không chịu. Nhà chồng và nhà mẹ đẻ như nước với lửa, Vân Phỉ sớm đã lường được mùi vị bị kẹt ở giữa sẽ không dễ chịu. Quả nhiên hôm nay đã phải bước vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Nàng im lặng một lúc không nói gì, rồi bất chợt thở dài: “Tại sao ta lại gả cho chàng chứ?”
Úy Đông Đình ngẩn ra, lập tức hỏi lại: “Thế nào, nàng hối hận ư?”
“Ta không hối hận, chẳng qua chàng và cha ta đứng ở hai chiến tuyến đối lập… Sau này nếu có một ngày, chàng và cha ta gặp nhau trên chiến trường…” Nàng nói được một nửa thì dừng lại, ngẩng mặt lên nhìn y. Ánh trăng lờ mờ làm tăng thêm vẻ dịu dàng mềm mại trên gương mặt anh tuấn rắn rỏi của y.
Nàng ngơ ngác nhìn y, giọng trong trẻo dứt khoát. “Thôi đi, đến đâu hay đến đó vậy, ta sẽ không nghĩ ngợi nhiều thế làm gì. Hôm nay có rượu hôm nay say, ngày mai thì tính sau. Tuy ông ấy là cha ta nhưng lòng ta lại hướng về chàng. Nếu có ngày đó, ta sẽ không giúp ông ấy, ta hy vọng phu quân của ta có thể giành được thắng lợi.”
Câu này làm Úy Đông Đình vừa mừng vừa lo, ngổn ngang trăm mối. Y nâng cằm nàng lên, nói: “A Phỉ, có câu này của nàng, ta đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi. Ta hứa với nàng, nếu có ngày phải gặp nhau bằng đao kiếm, ta sẽ không làm hại đến tính mạng của ông ấy.”
Vân Phỉ gật đầu, hỏi: “Bệnh của cha đã đỡ chưa?”
Úy Đông Đình thở dài: “Mấy năm nay cha dốc hết tâm sức để vạch đường tính kế, cơ thể kiệt quệ, cơn bệnh này đến quá bất ngờ và dữ dội, thuốc thang không có hiệu quả gì, e là…”
Vân Phỉ ngẩng đầu lên: “Vậy chàng có tính toán gì không?” Hỏi xong câu này, nàng hơi hối hận. Chuyện này đến việc cơ mật quân sự, chưa chắc Úy Đông Đình đã nói với nàng. Nếu y có chút đề phòng nàng thì chắc tuyệt đối không tiết lộ nửa câu.
Không ngờ y chẳng hề do dự mà nói thẳng cho nàng biết. “Đại quân của Ngô Vương sắp đến Lạc Dương rồi, lúc ấy, hai bên giao chiến, Ngô Vương không có cách nào phòng bị, đó là thời cơ tốt nhất để tập kích Giang Đông.”
Vân Phỉ kinh ngạc hỏi: “Chàng định đoạt lấy Giang Đông sao?”
“Giang Đông giàu có màu mỡ, cha ta đã sớm có ý đóng đô ở Kim Lăng cho nên mấy năm nay vẫn âm thầm trù tính chuyện này. Châu mục của Sơn Đông Thương Vô Kỵ là cậu của ta, ta sẽ nhanh chóng dẫn đại quân đi hợp lại với ông ấy, chặt đứt đường lui của Ngô Vương, đoạt lấy Giang Đông.”
Vân Phỉ lập tức hiểu ra. Thảo nào mà Úy Trác có thể bỏ Lạc Dương một cách dễ dàng như vậy, thì ra hắn định nhân lúc Ngô Vương rời khỏi Giang Đông mà ra tay đoạt lấy. Bỏ Lạc Dương khó xơi kia lại cho cha nàng, Lâm Thanh Phong và Ngô Vương cùng hùa vào tranh đoạt. Bên này thì đánh túi bụi, cùng bị thiệt hại, còn bên kia thì ở Giang Đông hưởng lợi.
“Vậy chàng đi rồi thì ta phải làm sao?”
“A Phỉ, đương nhiên ta không muốn rời xa nàng, nhưng lần này ta đi là để dẫn binh đánh trận, đao kiếm không có mắt, dẫn nàng theo ta thật sự không yên tâm. Cho nên ta định để nàng lại Tấn Châu.”
Vân Phỉ lưu luyến hỏi: “Ta không thể đi cùng chàng sao?” Rõ ràng biết chiến trường nguy hiểm nhưng nàng vẫn không muốn rời xa y, càng lo cho sự an nguy của y.
“Nàng ở bên cạnh ta thì ta sẽ cứ phải lo lắng cho nàng. Đợi ta đoạt được Giang Đông rồi, sắp xếp xong mọi thứ thì sẽ đón nàng đến Kim Lăng, từ đó sẽ không rời xa nhau nữa, được không?”
Vân Phỉ bĩu môi, không được vui.
Úy Đông Đình thấy nàng lưu luyến không rời như thế thì rất vui, không kìm chế được bèn cúi đầu hôn lên mặt, lên môi nàng. Dịu dàng mà triền miên, thật lâu vẫn không chịu buông ra
Cây hoa quế phía sau tỏa ra hương hoa thơm ngào ngạt. Hai người như đang say, môi răng gắn bó, kề sát vào nhau. Còn chưa tới giờ phút chia ly mà đã lưu luyến bịn rịn.
Vầng trăng non nhô lên cao, ánh trăng chiếu rọi khắp ngôi đình giống như là một màn sương trắng mỏng.
Úy Đông Đình khẽ vuốt gương mặt lơi lạnh của nàng, nói: “Trời lạnh rồi, chúng ta về thôi.”
Vân Phỉ vốn đang lo lắng cho mẹ và A Tông, bây giờ lại nghe nói phải chia lìa với y nên lòng càng rối loạn. Nàng ôm lấy eo y, nhõng nhẽo. “Ta không buồn ngủ, ta muốn nghe chàng thổi sáo, ta muốn nghe khúc xuân ba lục ấy.”
“Được, nàng đợi ta đi lấy sáo đã.”
Úy Đông Đình rời khỏi ngôi đình rồi nhanh chóng trở lại ngay, trong tay có thêm một cây sáo. Tiếng sáo du dương lượn lờ khắp nơi, Vân Phỉ dựa vào ngực y, trái tim đang bối rối cũng dần trở nên bình lặng.
***
Sáng hôm sau, Vân Phỉ thức dậy thì Úy Đông Đình đã đi rồi.
Vân Phỉ ăn sáng xong liền nói với Thu Quế. “Ngươi đi chuẩn bị kiệu, ta phải ra ngoài một chuyến.”
“Phu nhân định đi đâu?”
“Lục gia.”
Lúc trước Vân Phỉ giấu giếm thân phận của mình, ở Lục gia suốt một tháng trời nên lòng v