Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342412
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2412 lượt.
i vàng ôm nàng lại, dỗ dành: “A Phỉ, ta đã cự tuyệt rồi, nàng yên tâm đi, ta sẽ không cưới Lục Kim.”
“Ta không muốn ở trong biệt viện này nữa, ta phải dọn tới phủ châu mục, ở chung với cha chàng.”
“Nàng muốn dọn về đó?”
Vân Phỉ tức tối nói: “Phải, ta là thê tử chàng cưới hỏi đàng hoàng, ta phải đường đường chính chính xuất hiện trong nhà chàng, phải ở chung một chỗ với chàng, để mọi người đều biết chàng là người đã có thê tử, đừng có mà dòm ngó tới, cho dù là cha chàng cũng không được.”
Úy Đông Đình nghe được những lời giận dữ này, ngược lại còn vui mừng bật cười. Y ước gì nàng quan tâm y, để ý đến y, càng lo lắng càng khẩn trương thì càng tốt, tốt nhất là đặt hết tâm trí vào y.
“Được được được, ta cầu còn không được nữa là. Thế thì ta không cần phải chạy qua chạy lại hai bên nữa, có điều cha đang bệnh nặng, nàng hãy thông cảm cho ông ấy.”
“Chuyện gì cũng có thể tha thứ, riêng chuyện cưới vợ khác cho chàng thì ta tuyệt đối không khoan dung.”
Úy Đông Đình không nhịn được mà bật cười rồi véo má nàng. Dáng vẻ tức giận dữ dằn của tiểu nha đầu đúng là xinh đẹp đáng yêu.
Vân Phỉ trợn to đôi mắt hạnh sáng long lanh, hung dữ nói: “Chàng đã cưới ta thì cả đời cũng đừng hòng mơ tưởng tới người phụ nữ khác. Ta không dễ bắt nạt giống mẹ ta đâu, ta là một cái nĩa bằng sắt, ai khiến ta không vui thì ta sẽ đâm cho người đó thủng mấy lỗ.”
Con Gái Xuất Hiện
Úy Đông Đình cười phì một cái: “Được được được, ta biết rồi, ta sẽ cẩn thận hầu hạ vị phu nhân hung dữ hay ghen này.”
Tuy có được lời hứa hẹn của Úy Đông Đình nhưng trong lòng Vân Phỉ vẫn có khúc mắc. Úy Đông Đình sắp dẫn binh đánh Giang Đông cho nên quân lương đương nhiên càng nhiều càng tốt. Vì thế, chắc chắn Úy Trác sẽ không hết hy vọng vào chuyện thông gia với Lục gia, sẽ tiếp tục bắt Úy Đông Đình phải đồng ý, nói không chừng sẽ định đoạt chuyện này trước khi Úy Đông Đình đi.
Nàng đang ở trong biệt viện rất tốt, tự do tự tại, không cần sớm chiều hầu hạ hiếu kinh Úy Trác. Nhưng bây giờ xem ra chuyện gì cũng có lợi và hại. Ở biệt viện ung dung tự tại nhưng trong mắt của Úy Trác thì lại phủ định sự tồn tại của nàng, bắt đầu suy xét chuyện cưới người khác cho con trai. Cho nên bất luận thế nào, nàng không thể ở trong cái biệt viện tin tức không linh thông này, nhất định phải biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng.
Nếu đã thành thân với Úy Đông Đình thì nàng phải cố mà duy trì cuộc hôn nhân này, quyết không thể nhu nhược yếu đuối như mẹ mình, nàng phải trông nom những thứ thuộc về mình cho thật kỹ.
Úy Đông Đình vén những sợi tóc hai bên tai nàng ra sau, dịu dàng nói: “Nàng yên tâm, ta sẽ không lừa gạt nàng.”
“Vậy chúng ta xuất phát thôi, đi gặp cha chàng.”
Úy Đông Đình sai Thu Quế và Vãn Phong thu dọn hành lý của Vân Phỉ, sau đó dẫn đám người Tiếu Hùng Phi rời khỏi biệt viện, về lại phủ châu mục.
Úy Đông Đình dẫn Vân Phỉ đi thẳng vào thư phòng của Úy Trác.
Vân Phỉ thấy Úy Trác đang nằm trên một cái giường nệm, trên người đắp một cái chăn thật dày. Lúc này vẫn đang là mùa thu mà trong phòng đã nhóm lửa. Úy Trác gầy đi rất nhiều, trên bàn tay cầm sách hiện lên rất nhiều gân xanh.
Úy Đông Đình gọi một tiếng: “Cha.”
Úy Trác ngước mắt lên, nhìn thấy Vân Phỉ đứng cạnh Úy Đông Đình thì quyển sách trong tay hắn rơi bịch xuống đất.
Vân Phỉ cúi người hành lễ, gọi tiếng cha hết sức tự nhiên, sau đó bước tới nhặt quyển binh thư dưới đất lên, đặt lên trên chiếc bàn trà bên cạnh chiếc giường, nhẹ nhàng nói: “Cha, người cứ yên tâm dưỡng bệnh, xem binh thư quá hao tâm tổn sức?”
Úy Trác ngạc nhiên nhìn nàng: “Sao lại là ngươi?”
Úy Đông Đình kể lại chuyện nàng bị Triệu Sách bắt tới Tấn Châu và được mình cứu cho Úy Trác nghe.
Úy Trác nghe xong, vẻ mặt như hiểu rõ, sau đó cười cười: “Con bé này đúng là phúc lớn mạng lớn, mấy lần gặp nguy hiểm đều có thể hóa nguy thành an, có thể thấy nó là một người rất có phúc, sau này có thể mang phúc khí đến cho con.”
Úy Đông Đình vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Thái độ của cha đối với Vân Phỉ đúng là ngoài dự kiến. Tin tức Vân Định Quyền chiếm Lạc Dương, tự xưng hoàng đế truyền tới, Úy Trác hận Vân Định Quyền đến tận xương tủy, tức giận đến nỗi mắng hắn thật to, cho nên Úy Đông Đình mới không dám lập tức dẫn Vân Phỉ tới trước mặt cha mình, tạm thời để Vân Phỉ ở biệt viện vài ngày. Không ngờ y đã nghĩ nhiều quá rồi.
Vân Phỉ cũng hơi bất ngờ, nàng đã chuẩn bị tâm lý để nhìn gương mặt lạnh lùng của Úy Trác, sau đó nghe hắn mắng chửi cha mình vài câu, hoặc có thể bắt Úy Đông Đình đưa nàng đi cho khuất mắt. Ai ngờ hắn lại tỏ thái độ hoan nghênh, hoàn toàn không có vẻ gì là ghét bỏ.
Vân Phỉ vốn không dám hy vọng xa vời là Úy Trác sẽ thân thiện hay hoan nghênh mình, con gái và cháu ngoại của hắn còn bị đối xử thế nữa là, cho nên thái độ của Úy Trác làm cho nàng hết sức hài lòng.
Ra khỏi thư phòng, Úy Đông Đình không giấu được vẻ vui mừng. “Cha cũng rất khách khí với nàng, xem ra là ta nghĩ nhiều quá rồi