Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.

ới mẹ và A Tông, cổ họng Vân Phỉ như có một cái kéo sắc bén cắt ngang qua, mỗi một câu nói muốn thốt ra đều rất khó khăn. Nàng nghẹn ngào nói: “Con gái chúc mừng phụ hoàng cuối cùng đã được như ý nguyện.”
Vân Định Quyền cứ tưởng là nàng chịu nhiều uất ức, nay gặp được mình thì kích động đến rơi lệ chứ hoàn toàn không biết giờ phút này, trái tim Vân Phỉ đã bị sự phẫn nộ, không cam tâm, thất vọng, đau đớn… chiếm cứ toàn bộ, cuối cùng tập trung lại thành nước mắt căm phẫn.
Vết thương trên cổ Vân Phỉ tuy đã sớm lành nhưng vì làn da nàng quá trắng nên vết sẹo hồng ấy rất rõ ràng.
Lúc này Vân Định Quyền mới tin là Vân Thừa Cương không hề nói thật với mình. Nhưng vì nhiều năm qua, đứa con này không thể bước ra ngoài ánh sáng nên trong lòng hắn rất áy náy, cho nên dù có tức giận thì cũng không nhẫn tâm trách phạt, huống chi Vân Phỉ vẫn sống sờ sờ ra đó. Vì thế, hắn bối rối nói: “Tuy là nó cố ý như thế nhưng con xem, cuối cùng nó vẫn vì con mà thả Triệu Sách đấy thôi.”
“Phụ hoàng lầm rồi, hắn không hề vì con mà thả Triệu Sách, mà là vì quận chúa.”
Vân Định Quyền giật mình: “Quận chúa?”
Vân Phỉ gật đầu: “Đúng vậy, quận chúa đặt kiếm lên cổ, đại ca lập tức thả Triệu Sách đi. Có lẽ ở trong lòng đại ca, quận chúa còn quan trọng hơn cả con.”
Câu nói có vẻ vô tình này nhưng lại làm Vân Định Quyền cảm thấy không được thoải mái lắm, hắn trầm giọng nói:”Lát nữa ta sẽ bắt nó nhận lỗi với con.”
Suýt nữa hại chết nàng và A Tông mà chỉ nhận lỗi thôi sao? Xem ra ở trong mắt cha, tính mạng của nàng và A Tông còn mỏng manh hơn sợi chỉ.
Vân Phỉ sớm đã hoàn toàn hết hy vọng vào cha mình, nàng cũng không hy vọng hắn lấy lại công bằng cho mình. Nàng nói cho Vân Định Quyền biết sự thật này chỉ là vì muốn hắn biết rằng đứa con trai trưởng mà hắn luôn tin tưởng kia đã lừa gạt sau lưng hắn như thế nào.
Nàng hiểu ý nói: “Con nói với phụ hoàng những lời này không có ý làm cho phụ hoàng trách phạt đại ca, con chỉ muốn cho phụ hoàng biết đại ca không thích con và A Tông. Sau này người nhà chúng ta còn phải gặp mặt thường xuyên, trong lòng con hơi sợ hãi, hy vọng phụ hoàng có thể bảo vệ con và A Tông. Khó khăn vất vả lắm con mới từ Tấn Châu đến được đây chính là vì trong lòng rất nhớ phụ hoàng, chỉ có phụ hoàng mới là chỗ dựa vĩnh viễn của con và A Tông.”
Bởi vì tâm trạng hơi kích động nên những lời dối trá này của nàng lại có vẻ chân thành tha thiết, nước mắt cứ đượm trên mi như muốn khóc, nhìn có vẻ hết sức đáng thương, có sức lay động lòng người.
Nghĩ lại những gì mà đứa con gái này từng làm và hy sinh cho hắn, mấy lần suýt nữa thì mất mạng, cho dù lòng Vân Định Quyền làm bằng sắt đá thì cũng không khỏi sinh ra lòng thương xót.
Vân Phỉ cố ý yếu đuối rơi nước mắt là vì muốn khiến hắn áy náy. Vân Định Quyền nhẹ giọng nói: “A Phỉ, con và A Tông đều là con của trẫm, đương nhiên trẫm sẽ bảo vệ hai con. Con yên tâm, phụ hoàng sẽ từ từ mà bù đắp cho con, bây giờ con đã là công chúa cao quý của Đại Sở.”
Vân Phỉ lộ ra vẻ mặt cảm kích sắp khóc, mừng rỡ nói: “Đa tạ phụ hoàng.”
“Con đi gặp mẹ con và A Tông trước đi. Tiền Trung, dẫn công chúa đến Thục Hòa cung.”
Một vị thái giám trung niên đứng ngoài điện lập tức trả lời: “Mời công chúa.”
“Đa tạ phụ hoàng, con gái xin lui trước.” Vân Phỉ hành lễ xong thì ra khỏi Đức Dương điện.
Tiền Trung dẫn hai thái giám và hai cung nữ, cung kính dẫn Vân Phỉ đến Thục Hòa cung. Vân Phỉ nghĩ đến người mẹ đã lâu không gặp thì hết sức kích động, vội vàng lướt thật nhanh qua những cung điện san sát, không hơi sức đâu mà nhìn phong cảnh trên đường đi.
Đến Thục Hòa cung, không đợi thông báo, Vân Phỉ đã vội vội vàng vàng bước lên thềm đá, kích động gọi: “Mẹ, A Tông.”
Tô Thanh Mai đã nhận được tin tức, lúc này đang hết sức sốt ruột. Nghe được giọng nói mình luôn ngóng trông thì người mềm nhũn ra, gần như là không có sức đứng dậy.
“Tỷ tỷ!” A Tông không đợi được, chạy vội ra ngoài, vọt tới trước mặt Vân Phỉ, lập tức ôm hông nàng, suýt nữa thì làm nàng ngã nhào ra đất.
“A Tông!”
Vân Phỉ mừng đến muốn khóc. nàng nâng khuôn mặt trắng trẻo hồng hào, bầu bĩnh đáng yêu của đệ đệ lên, vui sướng đến mức không biết phải nói gì. Xem ra thân thể của A Tông đã khôi phục.
Lúc ấy, Tô Thanh Mai được một đám cung nữ thái giám dìu ra ngoài. Nàng gầy gò không sức sống, xanh xao yếu đuối, quần áo son phấn cũng không che được vẻ tang thương mất mát của nàng, bị ánh mặt trời ngày đông chiếu không sót gì.
Vân Phỉ rưng rưng nước mắt nhìn người mẹ gầy gò tiều tụy của mình, lòng chua xót đến không nói nên lời.
Nàng nhớ đến ngày xuân ngẩng đầu nghe chim hót ấy, mẹ mặc bộ váy màu tím, khoác áo choàng trắng có in hình trăm con bướm giữa rừng hoa, sóng mắt long lanh, nụ cười rạng rỡ làm sao. Lục tung cả tủ quần áo với tâm trạng vui sướng, trang điểm chờ người tới. Đáng tiếc, cha lại đâm cho mẹ một nhát vào tim.
Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi mà mẹ đã già nua đi cả chục tuổi, người mẹ ngây thơ, rạng rỡ như thiếu nữ kia đã không còn nữa, giống như là một bức họa cuộn tròn bị bụ


XtGem Forum catalog