Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342429
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2429 lượt.
i trần bao phủ, mãi mãi nằm lặng giữa thời gian.
Nước mắt cứ lặng lẽ chảy dài, nàng bước nhanh tới trước, ôm chặt lấy mẹ.
Tô Thanh Mai ôm con gái, lệ tuôn đầy mặt, không nói nên lời. “A Phỉ!”
Hai người như trải qua sinh ly tử biệt, trong lòng ai cũng tràn ngập chua xót và đau đớn.
Tiền Trung cười hùa theo. “Thục phi nương nương và công chúa gặp lại thì nên vui mừng mới phải.”
Bốn chữ ‘Thục phi nương nương’ rơi vào tai Vân Phỉ khiến lòng nàng đau nhói. Nhờ có gia sản của ông ngoại làm bàn đạp, lần lượt đi đến ngày hôm nay, vậy mà Vân Định Quyền chỉ phong cho người vợ nguyên phối này một cái danh ‘thục phi.’
toàn bộ sự phẫn nộ trong lòng lập tức trào lên, thậm chí lấn át cả niềm vui mẹ con đoàn tụ. Nàng buông mẹ ra, quay đầu hỏi Tiền Trung: “Tiền công công, hiện nay ai quản lý hậu cung?”
Tiền Trung nói: “Là Đức phi nương nương.”
Vân Phỉ nhíu mày: “Là Minh Châu quận chúa sao?”
“Không phải, là Anh nương nương, mẫu thân của Đoan vương.”
“Đoan vương là ai?”
Tiền Trung không dám gọi thẳng tên của Vân Thừa Cương, nên nói: “Là con trai trưởng của bệ hạ.”
Vân Phỉ bỗng nhiên hiểu ra, thì ra là mẹ của Vân Thừa Cương. cha lừa gạt mẹ nàng cả một đời, lợi dụng cả một đời, cuối cùng đâm một dao vào tim bà. Khi ông ta đạt được mọi thứ thì lại để mẹ con Vân Thừa Cương hưởng thụ tất cả.
Mẹ nàng chỉ mơ một giấc mộng đẹp, tỉnh lại thì chỉ còn lại nỗi thê lương vì làm bàn đạp cho người khác.
Vân Phỉ tức giận đến nỗi cả người run lên, nỗi căm phẫn trong lòng không sao tả xiết. Cha lấy làm áy náy với mẹ con Vân Thừa Cương, lẽ nào không hề có chút áy náy với mẹ nàng sao?
Tô Thanh Mai biết tính khí của con gái mình, lúc này bà phát hiện con gái mình đang khẽ run lên nên nắm tay nàng nói: “A Phỉ, chúng ta vào trong hẵng nói.”
Tiền Trung dẫn người cáo lui.
Hai cung nữ đứng phía sau Tô Thanh Mai bước tới quỳ xuống, đồng thanh nói: “Xin thỉnh an công chúa.”
Vân Phỉ vốn đang bừng bừng lửa giận, lúc này thấy hai cung nữ trước mặt là Phục Linh và Bạch Thược thì vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nàng vội vàng kéo họ dậy, hỏi Phục Linh: “Sao em lại ở đây?”
“Ngày ấy em bị trúng độc, sau đó đại tướng quân chạy đến, mang em và những người kia về phủ, sau đó ngài ấy phái người đưa em về Kinh Châu, lần này em theo nương nương đến kinh thành.”
Vân Phỉ vừa nghe đến ba chữ đại tướng quân thì lập tức cố xua y ra khỏi đầu, không nghĩ đến y nữa, mọi chuyện đều đã là quá khứ.
Vào trong điện, Tô Thanh Mai cho mấy cung nữ thái giám lui ra, bảo Phục Linh và bạch thược dẫn A Tông đi nơi khác, trong điện chỉ còn hai mẹ con nàng.
Vân Phỉ ôm lấy mẹ, vui buồn lẫn lộn: “Mẹ, sau này chúng ta sẽ không xa nhau nữa, sống chết gì đều ở bên nhau.”
Tô Thanh Mai gật đầu, lau nước mắt, nói: “A Phỉ, mãi đến mấy ngày trước mẹ mới biết thì ra cha con sớm đã có một người vợ, tên gọi là Anh Hồng Tụ. Con trai trưởng Vân Thừa Cương của bà ta còn lớn hơn con. Bao nhiêu năm nay, mẹ cứ tưởng cha con không màng nữ sắc, thì ra ông ấy còn có một gia đình khác ở bên ngoài, Anh Hồng Tụ đã sinh cho ông ấy hai trai một gái.”
Vân Phỉ cả kinh: “Hai trai một gái?”
“Phải, còn có một đứa con trai mười bốn tuổi tên Vân Vĩ, một đứa con gái mười sáu tuổi tên Vân Thúy, sinh cùng ngày cùng tháng với con.” Tô Thanh Mai nói tới đây, giận đến nỗi run cả người, cười khổ, rồi tự trào mình: “Loại phụ nữ ngu xuẩn như mẹ đúng là thế gian hiếm thấy, ta đúng là hối hận không kịp.”
Vân Phỉ nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, ông ta đối xử với chúng ta như vậy, con sẽ không để ông ta được sống yên.”
Tô Thanh Mai xua tay. “A Phỉ, mấy ngày nay mẹ đã nghĩ thông suốt rồi, là do mẹ quá ngốc, bị gạt cũng đáng đời. Nếu mẹ khôn khéo một chút thì đã không rơi vào kết cục như hôm nay. Cha con không ra gì, nhưng may mà mẹ còn có con và A Tông. Mẹ vốn rất giận Lâm Thanh Hà, nhưng bây giờ lại thấy biết ơn nàng ta. Nếu không có sự xuất hiện của nàng ta, lúc này mẹ đột nhiên nghe được tin tức đó chắc là sẽ bị tức chết, hoặc là quyết sống mái với ông ấy. Vì có chuyện của Lâm Thanh Hà nên mẹ đã không còn hy vọng gì vào ông ấy, giờ biết được chuyện này thì cũng chỉ như thêm sương trên tuyết mà thôi. Bây giờ mẹ chỉ coi mình là một quả phụ đã mất chồng, có con và A Tông ở bên cạnh thì mẹ cảm thấy đủ lắm rồi.”
Vân Phỉ không ngờ mẹ mình lại bình tĩnh được như thế.
Tô Thanh Mai vốn là người mềm yếu, từ nhỏ được cha nâng niu chiều chuộng, có một cuộc sống cơm áo không lo. Sau khi gả cho Vân Định Quyền thì cũng là một châu mục phu nhân được người người kính ngưỡng. Mãi cho đến khi Lâm Thanh Hà xuất hiện thì mới phá tan cuộc sống tưởng chừng như hạnh phúc của nàng. Hơn nửa năm nay, nàng ở Kinh Châu một mình, càng nhìn thấu hồng trần, không tranh với đời. Bây giờ con trai con gái đều ở bên cạnh, nàng chỉ muốn được bình an.
Vân Phỉ chậm rãi nói: “Mẹ, mẹ biết không, con và A Tông sớm đã bị Vân Thừa Cương coi là cái đinh trong mắt, hắn hận mẹ chiếm lấy vị trí chính thê, hận con và A Tông có thể quang minh chính đại còn hắn và mẹ hắn thì phải sống cuộc sống âm thầm bí mậ