Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2420 lượt.
r>Vân Phỉ đóng cửa lại, Triệu Sách đặt chậu than xuống, căn phòng bỗng trở nên ấm áp hơn nhiều.
Triệu Sách đưa chậu than xong vẫn chưa chịu đi, tự kéo cái ghế ra rồi ngồi xuống, giơ hai tay hơ trên chậu than. Hắn cụp mắt xuống, hàng mi vừa dài vừa rậm, những ngón tay thon dài vẫn sạch sẽ và trắng trẻo, giống như một đôi tay chưa từng nhiễm bụi trần. Nghĩ đến xuất thân của hắn, nhớ tới hoàn cảnh của hắn, Vân Phỉ đột nhiên có cảm giác cùng chung cảnh ngộ.
Nàng và hắn giống nhau, trời đất bao la nhưng lại không chốn dung thân, biển người mênh mông nhưng không có người để dựa vào.
Nàng nhẹ giọng gọi hắn: “Triệu Sách.”
Triệu Sách ngẩng đầu lên, hung dữ trợn nàng một cái: “Dám cả gan gọi thẳng tên của lão tử sao.”
“Ngươi già lắm sao?” Vân Phỉ lườm lại hắn một cái, không hề sợ hãi, ngược lại còn cười: “Bây giờ ta và ngươi đều là những người lưu lạc chân trời, chi bằng hãy làm bằng hữu với nhau, ngươi thấy sao?”
Triệu Sách hừ lạnh: “Trước nay lão tử không làm bằng hữu với đàn bà.”
Vân Phỉ mỉm cười: “Trùng hợp thật, trước nay ta cũng không tin vào đàn ông. Có điều mọi chuyện đều có ngoại lệ, nếu ngươi chịu làm bằng hữu với ta thì chỉ có trăm lợi mà vô hại, sao lại không làm? Sau khi ta vào thành thì lập tứ trở thành công chúa cao quý, có thể giúp ngươi rất nhiều việc.”
Triệu Sách nheo mắt lại, gật đầu: “Ừ, không tồi, thân phận công chúa đúng là có thể giúp ta làm rất nhiều chuyện. Vậy cô nói xem ta phải làm gì?”
“Trước tiên huynh hãy cho ta một tín vật, ta mang vào cung giao cho quận chúa, chỉ cần để nàng ấy tin tưởng ta là được.”
Triệu Sách im lặng một lát rồi móc từ trong áo ra một miếng ngọc bội, đưa cho Vân Phỉ: “Đây lễ quà của phụ vương tặng cho ta, muội ấy sẽ nhận ra.”
Vân Phỉ cất miếng ngọc bội hình rồng này vào trong áo, nghiêm túc nói: “Triệu Sách, tình cảm cảm cha con mười sáu năm giữa ta và Vân Định Quyền đã chấm dứt, sở dĩ ta giúp huynh là vì huynh là kẻ thủ của ông ấy. Ta và huynh kết bằng hữu với nhau, mặc kệ sau này là địch hay bạn thì bây giờ cũng coi như là đồng minh, hy vọng chúng ta có thể tin tưởng lẫn nhau, không làm ra những chuyện bội bạc phản trá.”
Nàng giơ tay ra, mỉm cười: “Nào, chúng ta đập tay để thề.”
Triệu Sách nhìn lòng bàn tay hồng hào của nàng, mắt lóe sáng, hừ một cái: “Ấu trĩ, đập tay để thề thì sẽ chắc chắn được sao? Biết bao nhiêu người làm trái lời thề mà có bị thiên lôi đánh đâu. Người tốt không thọ, kẻ xấu sống lâu, hiểu chưa đồ ngu ngốc.”
Vân Phỉ chưa từng bị ai mắng như vậy, nhưng may mà bây giờ lòng dạ nàng rộng rãi đến nỗi có thể chống thuyền nên không thấy tức giận, chỉ thở dài một tiếng: “Triệu công tử, bây giờ huynh không giống một thế tử gia đọc đủ thi thư gì cả, nói chuyện thật là thô lỗ quá.”
Đôi mắt hoa đào của Triệu Sách trừng lên, dữ dằn nói: “Thì đã sao, lão tử thích thế đấy. Cha cô làm ra vẻ nho nhã, giả vờ như chính nhân quân tử lắm, thật ra lại chẳng phải thứ gì tốt.”
Lúc này Vân Phỉ nghe hắn mắng chửi cha mình thì lại cảm thấy khoái trá không sao tả được. Hắn đã nói những lời mà nàng không thể nói ra, khiến nàng thấy hả hê.
“Sau khi ta dẫn huynh vào thành thì huynh cứ ở trong khách điếm Như Quy, ta sẽ phái người liên lạc với huynh, hoặc ta sẽ đích thân đến. Huynh hãy dùng tên giả là Tần Thủ[1'>.”
Mắt Triệu Sách quắc lên: “Cầm thú? Có đang chửi khéo ta đấy hả?”
Vân Phỉ mỉm cười: “Vậy được rồi, huynh tự lấy tên khác đi.”
“Tần Thế.”
“Được, nếu ta phái người đến thì sẽ mang tín vật theo. Huynh nhìn cho kỹ đi.” Vân Phỉ tháo một chiếc nhẫn trên tay xuống, đưa cho Triệu Sách.
Triệu Sách nhìn thật kỹ rồi trả lại cho nàng.
Vân Phỉ đeo chiếc nhẫn vào tay, nói: “Sau khi vào kinh, chúng ta nội ứng ngoại hợp, xem tình hình rồi hành động.”
“Được.” Triệu Sách nhìn nàng rồi đứng dậy đi.
Vân Phỉ bước ra đóng cửa lại, vẫn cứ tươi cười. Không ngờ có một ngày nàng và Triệu Sách lại trở thành bằng hữu. Bất luận tương lai thế nào, nhưng ít nhất hiện tai hắn không coi nàng là kẻ địch nữa.
Trên bầu trời đêm có vài ngôi sao rải rác, gió đêm khẽ ùa vào mặt, thổi bay những luồng hơi ấm áp tỏa ra từ chậu than hồng.
Triệu Sách nghe được tiếng đóng cửa phía sau thì đứng yên một lát. Trước nay hắn chưa từng làm bằng hữu với nữ tử, nàng là ngoại lệ duy nhất, hoặc có lẽ là ngoại lệ trong cả đời này.
Sáng sớm hôm sau, Vân Phỉ khôi phục thân phận nữ nhi, Triệu Sách giả làm nữ nhi.
Vân Phỉ vừa nhìn thấy thì cười phì một cái.
Triệu Sách hung tợn nói: “Không được cười.”
Vân Phỉ khen ngợi thật lòng: “Triệu công tử cải trang thành nữ đúng là đẹp tựa như tiên, khuynh quốc khuynh thành.”
Triệu Sách đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi, hừ lạnh một cái rồi leo lên ngựa.
Thật ra Vân Phỉ không hề nói đùa. Triệu Sách vốn đã có dung mạo rất đẹp, lúc này mặc quần áo nữ nhi vào thì càng duyên dáng uyển chuyển, khuynh quốc khuynh thành, thậm chí còn có vẻ yêu kiều quyến rũ hơn cả Triệu Hiểu Phù, ngay cả một nữ nhi chân chính như Vân Phỉ còn phải tự nhận là không bằng.
Chiều hôm ấy, đoàn người đến được lạc dương. nh