Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2313 lượt.

thật xinh đẹp: “Tướng quân nói lãi này còn quý hơn cả vàng, cuối cùng thì tôi cũng nghĩ ra rồi. Thì ra lãi mà đại tướng quân muốn lấy chính là thần tiên túy. Có câu: ngàn vàng khó mua được cơn say, cho nên thần tiên túy chính là lãi, tôi đoán đúng chứ?”






Chiết Tẫn Xuân Phong
Nỗi vui sướng tràn ngập trong lòng thoáng chốc bỗng thay đổi, giống như là đường phèn ngọt lịm cho vào nồi, nấu quá lửa nên biến thành nước đường đen thui, đắng nghét. Úy Đông Đình dừng bước, cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng ấm áp bỗng trở nên lạnh ngắt. Không khí xung quanh lập tức trở nên đầy áp bức, nghẹt thở, giống như là một cơn mưa xối xả, khiến trời đất tối sầm sắp kéo tới.
Tống Kinh Vũ đã cảm nhận được một sát khí bức người đang vây quanh Úy Đông Đình, thế nhưng cô gái đang ở trong vòng xoáy của sát khí kia lại to gan lớn mật, không biết trời đất là gì mà mặt mày rạng rỡ, cười tươi tắn như đóa sen đang nở, còn không sợ chết mà đưa một phong bì cho cái người đang tràn ngập sát khí kia.
“Úy tướng quân, đây là ngân phiếu ba ngàn lượng mà ngài đã bỏ ở chỗ tôi, hôm nay trả lại cho ngài cùng với lãi.”
Úy Đông Đình hít sâu một hơi, nheo mắt lại, nhìn nàng chằm chằm: “Ta cũng chưa nói lãi chính là thần tiên túy. Câu ngàn vàng khó mua một cơn say làm sao mà cho là thật được chứ? Nếu nói như thế, há chẳng phải còn có câu ngàn vàng khó mua một nụ cười sao?”
Cứ cách nửa tháng, Bạch Thược sẽ gửi thư đến kinh thành. Thông qua thư từ, Vân Phỉ biết Vân Định Quyền đã dẫn binh rời khỏi kinh châu, lên hướng bắc đánh Tần. Cha không có ở nhà, Vân Phỉ càng yên lòng về mẹ. Tối nay đợi A Tông về, hai người sẽ cùng nhau viết thư về Kinh Châu báo bình an cho mẹ.
Còn về phần cha mình, Vân Phỉ nghĩ trước mắt ông sẽ không có thời gian bận tâm đến nàng và đệ đệ. Thế cũng tốt, nàng ở kinh thành làm gì, chỉ cần Tống Kinh Vũ không nói thì trong thời gian ngắn ông sẽ không biết được. Thế là nàng càng to gan, yên tâm tích cực chuẩn bị mở quán rượu của mình. Vì không tiện xuất đầu lộ diện, nàng lấy tiền riêng ra cho Tống Kinh Vũ đi chuẩn bị mọi thứ, nàng thì ngồi chỉ huy.
Nửa tháng sau, bên bờ Lạc Hà xuất hiện một quán rượu có phong cách cổ xưa, trang nhã. Một căn nhà nhỏ làm bằng trúc xanh, bàn ghế bằng gỗ thô, trên lá phướn được treo cao trước cửa quán có viết bốn chữ: ‘Chiết Tẫn Xuân Phong[1'>‘.
Quán rượu vừa mở cửa ngày đầu tiên đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Ngoài cửa quán rượu đặt một cái bàn, một thiếu nữ xinh đẹp đứng bên cạnh, chỉ cần có khách vãng lai qua lại thì sẽ rót một ly rượu mời người ta nếm miễn phí. Điều khiến người ta ngạc nhiên nhất là rượu này chính là thần tiên túy nổi danh, loại rượu có giá đắt đỏ và rất khó mua.
Chỉ một lát sau, trước cửa quán rượu đã tập trung rất nhiều người. Quán rượu còn có một điểm đặc biệt chính là trên cành liễu trước cửa treo một cái vòng sắt nho nhỏ, dưới đó dùng dây xích mảnh nối với một quả cầu sắt, nếu ai có thể ném quả cầu sắt qua cái vòng kia thì sẽ được ăn uống miễn phí không phải trả tiền.
Phục Linh vừa nói thì lập tức có vài chàng trai bước ra định thử ném cầu. Trò này nhìn qua có vẻ đơn giản nhưng vừa cần sức mạnh vừa cần khéo léo. Quả cầu sắt kia thì nặng, mà vòng sắt thì chỉ lớn hơn quả cầu một chút, lại treo tận trên cao, rất khó quăng trúng.
Bởi vì bên bờ Lạc Hà không chỉ có những người đến tiễn đưa nhau mà còn có cả những người từ bên ngoài đến tham gia thi cử, mà người luyện võ thì gần như không ai không mê rượu, cho nên Vân Phỉ nghĩ ra trò ném cầu qua vòng sắt này là để thu hút những người tới tham gia cuộc thi võ.
Tống Kinh Vũ không ngờ vừa khai trương ngày đầu tiên mà đã có nhiều người đến như vậy. Vò rượu bên cạnh Phục Linh nhanh chóng được thưởng thức hết, Vân Phỉ lại xách thêm một vò khác ra. Nàng mặc nam trang, mang mặt nạ da, trên cổ còn vắt một cái khăn, thoạt nhìn giống hệt một thiếu niên nhanh nhẹn hoạt bát, không cách nào nhận ra diên mạo vốn có.
Tống Kinh Vũ vốn rất không yên lòng khi nàng đích thân làm tiểu nhị, nhưng khi nhìn bộ dáng của nàng sau khi thay hình đổi dạng thì không biết nói gì hơn.
Trong chớp mắt, quán rượu đã mở được sáu ngày. Tống Kinh Vũ vốn không ôm hy vọng kiếm tiền gì, nay cũng phải thầm ca ngợi Vân Phỉ quả nhiên là có khả năng kinh doanh thiên phú. Bởi vì vị trí của quán rượu thích hợp, tên quán đặc biệt, trò chơi thú vị, thần tiên túy ngon, giá cả vừa phải nên ngày nào cũng có rất nhiều khách.
Người đi xa thường chọn xuất phát vào buổi sáng, những người đưa tiễn trên bờ đê đều vào Chiết Tẫn Xuân Phong uống vài ly rượu ngon, dốc hết nỗi lòng li biệt nên lúc ấy việc làm ăn bận rộn nhất. Qua khỏi giờ ngọ, quán rượu sẽ đóng cửa, buổi tối thì không bao giờ mở cửa. Thứ nhất là vì mỗi ngày ông chủ Ôn cũng chỉ bán cho Tống Kinh Vũ một vò thần tiên túy, thứ hai là vì chập tối là A Tông về tới nơi, bất luận việc buôn bán kiếm được bao nhiêu tiền thì cũng không quan trọng bằng A Tông.
Khoảnh khắc mà Vân Phỉ vui nhất trong ngày chính là lúc