Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2317 lượt.

đại tưởu lâu lớn nhất kinh thành này, cảm giác đầu tiên của Vân Phỉ chính là quả nhiên không hổ với cái tên Kim Ngọc Đường, đích xác có khí thế của vàng ngọc khắp nơi, ngay cả bậc cửa mà cũng làm bằng gỗ trắc, bên ngoài mạ đồng màu vàng kim, sáng lấp lánh chói cả mắt. Chín bậc thềm ngoài cửa làm bằng đá cẩm thạch trắng, trải thảm màu xanh đen có hoa văn hình trúc xanh, có ý nghĩa là về nơi cao nhất, từng bước lên cao.
Điều đặc biệt hơn là người chào đón trước cửa không phải là một tiểu nhị như những quán ăn quán rượu khác, mà là mấy cô nương xinh đẹp, cùng mặc váy màu xanh biếc, chít khăn màu vàng nhạt giống nhau, vừa đoan trang thanh nhã, vừa nhanh nhẹn hoạt bát.
Khí thế như vậy đúng là không hổ với danh tiếng tưởu lâu đẳng cấp. Đừng nói là thần tiên túy, cho dù là nước ô mai, chỉ cần vào được trong này thì e là giá tiền cũng tăng gấp đôi, gấp bội.
Vân Phỉ vốn tràn đầy tự tin khi đến đây thương lượng, nhưng lúc này, khi nhìn thấy khí thế của Kim Ngọc Đường thì chân bất tri bất giác dừng bước.
Trầm ngâm trong giây lát, nàng quay người lại nói với Tống Kinh Vũ: “Chúng ta về thôi.”
Tống Kinh Vũ và Phục Linh đều kinh ngạc. Chẳng phải cố ý đến đây tìm gặp chưởng quỹ của Kim Ngọc Đường sao, khẩn khoản xin cho Chiết Tẫn Xuân Phong cũng được bán thần tiên túy, sao bây giờ đến rồi thì lại muốn quay về?
Vân Phỉ ngửa đầu nhìn Kim Ngọc Đường nguy nga tráng lệ, thật lòng ca ngợi: “Nếu ta là ông chủ của Kim Ngọc Đường thì ta cũng sẽ bắt phường rượu của Ôn gia chỉ được phép bán thần tiên túy cho Kim Ngọc Đường, hơn nữa có lẽ ta sẽ làm căng hơn, cho dù là quan to quyền quý muốn mua thì cũng chỉ có thể đến Kim Ngọc Đường.”
Phục Linh nghe mà cứ mơ màng, sao tự nhiên tiểu thư lại đứng về phía của Kim Ngọc Đường thế nhỉ?
Vân Phỉ nói: “Chỉ có như thế mới có thể thể hiện sự độc nhất vô nhị, cao cao tại thượng của Kim Ngọc Đường. Nếu những quán rượu khác mà cũng có thể bán những thứ như Kim Ngọc Đường thì sẽ làm mất giá trị của Kim Ngọc Đường. Đạo lý này cũng giống như chỉ có hoàng thượng mới có thể dùng màu vàng rực. Cho nên chuyện muốn cho Chiết tẫn xuân phong có thể bán thần tiên túy, ta hoàn toàn không cần đi thương lượng nữa, tuyệt đối không thể.”
Tống Kinh Vũ ngẫm lại thì thấy đạo lý này cũng rất chính xác.
Phục Linh nói: “Em thấy hay tiểu thư đi tìm đại tướng quân đi, nhờ ngài ấy nói một tiếng với chưởng quỹ của Kim Ngọc Đường chẳng phải được rồi sao?”
Vân Phỉ bóp trán, đây cũng là một ý hay, nhưng vừa nghĩ đến việc phải đến cầu xin y giúp đỡ thì lòng nàng lại thấy cực kỳ không vui. Một lúc sau, nàng mới bĩu môi nói: “Cùng lắm thì chúng ta không bán thần tiên túy nữa, xem có loại rượu ngon nào khác không.”
“Tiểu thư, quán rượu của chúng ta làm ăn buôn bán được chính là nhờ có thần tiên túy, vừa mở cửa chưa được mười ngày đã đổi rượu khác, e là không được hay cho lắm.”
Vân Phỉ vẩu môi nói: “Chuyện nhỏ nhặt này chưa chắc hắn đã chịu giúp ta, ta cũng không muốn đi tìm hắn.”
“Sao đại tướng quân lại không giúp tiểu thư được chứ. Chỉ cần tiểu thư cười với ngài ấy một cái thì chắc chắn ngài ấy sẽ đồng ý ngay.”
Trước mặt Tống Kinh Vũ nên Vân Phỉ vô cùng xấu hổ, bực mình liếc Phục Linh một cái: “Em nói bậy bạ gì đó.”
Phục Linh nghiêm túc nói: “Thật mà tiểu thư, mỗi khi cô cười, ánh mắt ngài ấy nhìn cô trông khác lắm.”
Vân Phỉ càng thẹn thùng hơn, vờ như không nghe thấy mà cất bước đi về phía trước. Đến hiệu thuốc Hạnh Lâm, trong ấy đang có một đoàn người bước ra, dẫn đầu là một chàng trai trẻ, chính là công tử quý phái đã vào quán rượu của nàng hôm trước.
Hắn vẫn mang dáng vẻ cao cao tại thượng, không thèm nhìn ai, cằm hơi hất lên, mặc áo gấm màu vàng nhạt, cả người trông nhẹ nhàng khoan khoái, bên hông còn mang theo một miếng ngọc phỉ thúy xanh biếc lấp lánh.
Miếng ngọc phỉ thúy kia gần như to bằng lòng bàn tay của Vân Tông. Mắt Vân Phỉ sáng lên, nhanh chóng tính nhẩm xem nó có giá trị bao nhiêu. Một miếng đồ trang sức của hắn thôi mà còn hơn ngọc ngà châu báu, vàng bạc đầy đầu của người ta.
Hắn bước đi rất nhanh, sau lưng ngoài Lâu Tứ An đang kè kè bước theo còn có tám tùy tùng tráng kiện chia nhanh bảo vệ hai bên, xem ra là hộ vệ của hắn. Cho dù Úy Đông Đình là người có thân phận hiển hách nhưng khi ra ngoài cũng không mang theo nhiều hộ vệ đi nghênh ngang như thế. Rốt cuộc hắn là ai? Nghĩ đến vẻ mặt kỳ quái của hắn khi nghe nhắc đến thần tiên túy trong quán rượu ngày hôm qua, Vân Phỉ không hiểu nên càng cảm thấy tò mò về thân thế của hắn.
Vì thế, đợi hắn rời khỏi đó, Vân Phỉ liền bước vào hiệu thuốc Hạnh Lâm.
Trước quầy thuốc có không ít người đang chờ bốc thuốc. Chương Tùng Niên đang kiên nhẫn hướng dẫn cách uống thuốc cho một ông lão gần bảy mươi tuổi. Ông lão tuổi già nên lảng tai, một câu mà Chương Tùng Niên phải nói ba bốn lần ông ấy mới nghe được.
Phục Linh không nén được, khen ngợi: “Chương đại phu đúng là người tốt, những người trẻ tuổi hiếm khi nhẫn nại được thế lắm.”
Vân Phỉ ngoái đầu lại cười: “Ta cũng rất kiên nhẫn vậy.” Đợi ông lão đi khỏi đó