Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342316

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2316 lượt.

đếm tiền sau khi đóng cửa. Mở quán kiếm tiền còn thích hơn làm tiểu thư của phủ châu mục nhiều.
Thấy thời gian không còn sớm, khách trong quán chỉ còn lại một người nên Vân Phỉ cầm tấm biển ‘đóng cửa’ ra ngoài định treo lên thì lúc này, một chiếc xe ngựa xa hoa lộng lẫy bỗng xuất hiện trong tầm mắt nàng.
Tám tùy tùng cưỡi tuấn mã chia nhau đi hai bên xe ngựa, hai con tuấn mã cao lớn, lông đen tuyền kéo xe, nóc xe màu vàng kim sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, giống như là được dát vàng vậy.
Đoàn người đi đến gần, màn che trên xe ngựa được mở ra, Vân Phỉ loáng thoáng thấy bên trong có một người ngồi.
Vân Phỉ vô tình nhìn lướt qua một cái, lúc ấy trong xe vang lên một giọng nói trong trẻo: “Lâu Tứ An, dừng ở chỗ này đi.”
Xa phu đánh xe là một người đàn ông khỏe mạnh khoảng ba mươi tuổi, hắn lập tức dừng xe ngựa, sau đó nhảy xuống nói với Vân Phỉ: “Nơi này có cơm nước không?”
Vân Phỉ vốn định nói đây là quán rượu chứ không phải quán cơm nhưng thấy chiếc xe ngựa kia quá đỗi xa hoa, mấy người tùy tùng lại có vẻ bất phàm, xem ra chủ nhân của xe ngựa này nhất định là người phú quý, có rất nhiều tiền nên nàng cười ngọt ngào: “Dạ có, dạ có. Mấy vị khách quan muốn dùng gì, mời vào trong.”
Lâu Tứ An gật đầu, quay người lấy đồ đạp chân đặt xuống đất.
Lúc ấy, một chàng trai từ trong xe bước ra, tuổi chừng mười tám mười chín, dáng người cao cao, mình mặc áo có hoa văn chấm bi bằng gấm thêu tơ vàng, làm tôn thêm vẻ đẹp như ngọc, thanh nhã cao quý của chàng ta. Trên người hắn nhẹ nhàng thanh thoát, không có trang sức gì, chỉ có một miếng ngọc bội màu trắng hình con cá đeo bên hông.
Vân Phỉ vừa liếc mắt qua là đã biết giá trị của ngọc bội này không tầm thường nên không khỏi mừng thầm trong bụng. Quả nhiên là một khách hàng giàu có.
Nàng vội vàng thi lễ: “Công tử, mời vào trong.”
Chàng trai quý phái kia làm như không nghe thấy lời của nàng mà chỉ hơi ngẩng đầu nhìn mấy chữ thảo Chiết Tẫn Xuân Phong trên lá phướn, trong mắt lóe lên vẻ tán thưởng. Sau đó, hắn lướt thẳng qua người Vân Phỉ, tiến vào quán rượu, từ đầu tới cuối cũng không hề liếc mắt nhìn tiểu nhị bên cạnh lấy một cái.
Đúng là làm phách thật. Tống Kinh Vũ chau đôi mày kiếm, mặt thoáng lộ vẻ không hài lòng. Nhưng Vân Phỉ lại giống như không hề tức giận, vẫn cứ hết sức nhiệt tình chào hỏi.
Tống Kinh Vũ đưa tay lên ngực tự hỏi, thừa nhận mình không thể co được giãn được như thế. Nàng đúng là mê tiền đến nỗi hết thuốc chữa rồi, đáng tiếc, hắn lại không có tiền. (T.T)
Sau khi chàng trai ngồi xuống, Vân Phỉ khom người cười hì hì, hỏi: “Cho hỏi khách quan muốn gọi gì?”
Công tử quý phái không nói một tiếng, khuôn mặt anh tuấn lạnh như băng, ngay cả mí mắt cũng không hề nâng lên, đúng là lạnh lùng liêu ngạo quá mức.
Lâu Tứ An đứng bên cạnh hắn nhanh nhẹn nói ra tên của vài món ăn.
Vân Phỉ nghe thế thì cười gượng. Nơi này cũng không phải đại tưởu lâu, cái gì mà vịt Tứ Hỉ, tôm Tây Hồ, làm gì có chứ? Nàng cười hùa theo: “Thật ngại quá, quán không có mấy món này, chỉ có thịt bò ngũ hương, đậu phộng rang, chân thỏ chấm muối tiêu, dưa leo với trứng muối.”
Công tử quý phái khẽ chau đôi mày kiếm, gương mặt anh tuấn lộ ra vẻ không vui.
Lâu Tứ An lập tức nói: “Công tử, nếu không thì chúng ta đi chỗ khác vậy.”
Công tử quý phái ừ một tiếng rồi lập tức đứng dậy định đi.
Vân Phỉ thấy việc làm ăn tưởng như ngon lành này sắp thất bại thì tiếc rẻ nên vội vàng đuổi theo: “Các vị bôn ba đường dài, chi bằng hãy uống vài chén cho đỡ khát đã. Rượu trong quán hương bay khắp mươi dặm, vị ngọt thơm nồng, chính là thần tiên túy vang danh kinh thành. Công tử, công tử…”
Công tử quý phái kia mang vẻ mặt người lạ chớ gần, lạnh lùng kiêu ngạo, không thèm nhìn ai, hoàn toàn không để ý tới lời mời mọc đầy khẩn khoản của nàng, nhưng khi nghe đến thần tiên túy thì bước chân khựng lại, xoay người qua, lạnh lùng hỏi: “Ngươi nói, nơi này của ngươi có thần tiên túy?”
Vân Phỉ vội vàng gật đầu: “Phải phải, thần tiên túy của phường rượu Ôn gia.”
Công tử quý phái cau mày lại, đột nhiên sa sầm mặt, hừ một cái, sau đó phất tay áo, lên xe ngựa, dường như là rất phẫn nộ.
Vân Phỉ chẳng hiểu gì mà nhìn theo đoàn người xa hoa này rời đi, ngơ ngác nhìn một đống bạc trắng lượn lờ biến mất, nàng cực kỳ buồn bã. Nhưng trong lòng nàng lại cảm thấy kỳ quái. Chàng trai này là ai, tại sao khi nghe đến thần tiên túy thì lại có phản ứng này?
[1'> Chiết tẫn xuân phong: Thâu/gom trọn gió xuân






Con Trai Nhà Giàu
Tống Kinh Vũ treo tấm biển đóng cửa lên, hừ một cái: “Không bán cho loại người này cũng chả sao cả, đói ba ngày thì sẽ không vênh mặt lên trời nữa.”
Vân Phỉ cười phì: “Mặt vênh lên tới trời thì cũng chả sao cả, chỉ cần hắn ra tay hào phóng, đưa nhiều nhiều tiền là được.” Vừa nhắc đến tiền, nàng liền hớn hở chạy tới trước quầy hàng, mở ngăn dựng tiền ra, cười toe toét đến nỗi mắt nhỏ như sợi chỉ.
Tống Kinh Vũ không nhịn được mà thầm thở dài, chò dù nàng có mang mặt nạ,