XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

trở thành một người khác thì đặc điểm thấy tiền là cười tít mắt vẫn không thay đổi chút nào.
Sau khi đóng cửa, Phục Linh xuống bếp nấu mấy bát mì hành, ba người ngồi trong quán rượu ăn bữa cơm đơn giản, sau đó khóa kỹ cửa rồi ra về.
Tống Kinh Vũ nói: “Ông chủ Ôn, chưởng quỹ của Kim Ngọc Đường là ai, tôi sẽ đi thương lượng với họ, xem có thể dàn xếp được không.”
Ôn Trường An cười khổ: “Tống huynh đệ, lẽ nào cậu không biết các đại tưởu lâu Kim Ngọc Đường ở kinh thành đều là sản nghiệp của Lục Thịnh, người giàu nhất Sơn Tây sao? Lục gia vô cùng giàu có, hàng năm đều quyên cho triều đình mười vạn lượng, ngày cả hoàng thượng đều nể trọng vài phần, chúng tôi cũng không dám đắc tội.”
Bất ngờ nghe thấy tên tuổi của Lục Thịnh, Vân Phỉ ngạc nhiên trợn tròn mắt. Bởi vì tuy nàng ở Kinh Châu xa xôi nhưng từ nhỏ đến lớn đã nghe qua cái tên này không biết bao nhiêu lần. Người giàu nhất Sơn Tây này chính là thần tượng ông ngoại nàng.
Trong vòng ba mươi năm, bắt đầu từ hai bàn tay trắng, từ một tiểu lại[1'> quản kho thóc đã trở thành người giàu nhất Sơn tây, tích lũy được một gia sản khổng lồ không thể đếm hết. Các cửa hàng, tửu lâu, tửu điểm, ngân hàng phân bố rộng khắp Sơn Tây. Nghe nói, khi ông ta ra ngoài thì sẽ ngồi kiệu lớn tám người khiêng, rộng rãi thoải mái như là một căn phòng di động. Bên trong lót thảm lông do Ba Tư tiến cống, trên nóc kiệu khảm dạ minh châu để chiếu sáng, ngay cả cái bô trong kiệu cũng nạm vàng…
Mỗi lần Tô Vĩnh An nhắc tới ông ta đều vươn ngón tay cái ra tán thưởng: “Kỳ tài về kinh thương như thế, đúng là trăm năm khó gặp.”
Lúc ấy, nàng hết sức kích động mà tưởng tượng rằng, nếu có một ngày mình cũng trở thành người giàu nhất thiên hạ như thế thì tốt biết bao. Nàng sẽ vung tiền như rác, xây một tòa nhà bằng vàng, rồi sẽ tìm một phu quân để canh cửa cho mình. Có điều, bây giờ nàng cảm thấy xây nhà vàng cho mẹ và đệ đệ ở rồi nuôi một con chó canh cửa còn hơn, chứ mấy thể loại như phu quân này nọ quả không đáng tin.
Tối qua Ôn Trường An bị chưởng quỹ của Kim Ngọc Đường chất vấn, lúc ấy ông ta liền chạy tới Chiết Tẫn Xuân Phong để xem. Đáng tiếc quán rượu đã đóng cửa từ chiều, ông ta đành phải ra về, chịu đựng suốt một đêm, mới sáng sớm đã chạy tới đây canh chừng, quả nhiên nhìn thấy Tống Kinh Vũ. Lúc bấy giờ mới biết mình nhất thời sơ ý đã làm ra chuyện vi phạm hiệp ước, bây giờ quýnh đến nỗi không biết làm sao.
“Tống huynh đệ, cậu mua thần tiên túy về uống thì không sao chứ mở quán rượu là ngàn lần không được. Xin Tống huynh đệ lượng thứ cho nỗi khó xử của tôi.”
Nói xong, Ôn Trường An khom người xuống vái Tống Kinh Vũ một cái. Tuy Tống Kinh Vũ có quan hệ thân thiết với quốc cữu gia nhưng ông ta càng không thể đắc tội Lục gia. Phường rượu Ôn gia đã ký hiệp ước với Kim Ngọc Đường trước, sở dĩ thần tiên túy có thể vang danh kinh thành suốt mấy năm nay là nhờ công không nhỏ của Kim Ngọc Đường, ông ta không thể mất đi khách hàng lớn này.
Tống Kinh Vũ đỡ lấy khuỷu tay của Ôn Trường An, nói: “Tại hạ không biết phường rượu Ôn gia và Kim Ngọc Đường có hiệp ước trước, chúng tôi tuyệt đối sẽ không làm ông chủ Ôn khó xử, xin ông chủ Ôn cứ yên tâm.”
“Đa tạ Tống huynh đệ đã thông cảm cho.” Ông chủ Ôn vui mừng khôn xiết, liên tục chắp tay xá.
Vân Phỉ đang đóng vai tiểu nhị nên không thể chen vào, lúc này mới nói một câu: “Ông chủ Ôn, chuyện này do quán rượu của chúng tôi gây ra, lát nữa chúng tôi sẽ đến giải thích một phen, xem xem có thể khiến Kim Ngọc Đường thông cảm và miễn giảm tiền bồi thường cho ông chủ Ôn hay không.”
Đương nhiên là Ôn Trường An cầu còn không được nên báo cho Tống Kinh Vũ biết vị trí của Kim Ngọc Đường xong liền cáo từ.
Ôn Trường An vừa đi, Phục Linh không nhịn được, quýnh đến nỗi nhảy dựng lên: “Kim Ngọc Đường không cho bán thần tiên túy, tiểu thư, phải làm sao đây?”
Vân Phỉ cắn môi, mắt đảo qua đảo lại: “Ta đến Kim Ngọc Đường tìm chưởng quỹ của họ thương lượng thử xem có thể chia cho Chiết tẫn Xuân Phong một ít không, nếu không được thì sẽ nghĩ cách khác.”
[1'> Chức Lại, một vị trí nho nhỏ trong chính quyền thời phong kiến, chưa được coi là quan (ở mình có từ quan lại ý)
Vân Phỉ cắn môi, mắt đảo qua đảo lại: “Ta đến Kim Ngọc Đường tìm chưởng quỹ của họ thương lượng thử xem có thể chia cho Chiết tẫn Xuân Phong một ít không, nếu không được thì sẽ nghĩ cách khác.”
Tống Kinh Vũ gật đầu. Vân Phỉ lên xe ngựa thay quần áo, tháo mặt nạ xuống, bắt đầu suy nghĩ lát nữa sẽ thương lượng với chưởng quầy của Kim Ngọc Đường như thế nào.
Lúc đầu, sáu tưởu lâu lớn nhất kinh thành đều không thuộc sở hữu của Lục gia, sau đó bị Lục gia thu mua từng cái một, trang hoàng lại, thống nhất tên gọi là Kim Ngọc Đường, phân bố ở những nơi phồn hoa nhất của thành Lạc Dương. Đó là những đại tưởu lâu nổi tiếng nhất kinh thành.
Kim Ngọc Đường mà Ôn Trường An nói chính là chi nhánh lớn nhất trong sáu đại tưởu lâu, vừa khéo nó nằm ngay trên đường Tây Phủ. Vân Phỉ phát hiện nó chỉ cách hiệu thuốc Hạnh Lâm của Chương Tùng Niên có sáu cửa hàng.
Khi nhìn thấy