Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2334 lượt.
bất ngờ gọi nàng lại.
“Có chuyện gì không?” Nàng quay đầu qua, nhìn hắn bằng ánh mắt ngây thơ, tay thì tiếp tục lau tóc. Dưới ánh đèn mờ, hàng mi dài tạo thành một bóng râm trên gương mặt, trong khoảnh khắc nào đó, giống hệt một cánh bướm muốn vỗ cánh tung bay.
Hắn bỗng nhiên cảm thấy thần trí rối bời, vội vàng quay đầu sang chỗ khác, nói: “Không có gì.”
Lạ thật, gọi nàng lại rồi bảo là không có gì. Vân Phỉ cười cười:”Huynh cũng nghỉ sớm đi.”
Trong vườn yên ắng, chỉ còn lại tiếng côn trùng kêu vang. Tống Kinh Vũ chậm rãi bước lên hành lang, đứng ở chỗ nàng vừa đứng, dưới đất vẫn còn một vũng nước nhỏ, là những giọt nước trên tóc nàng rơi xuống đọng lại, trong không khí còn loáng thoáng vương lại mùi hương thơm mát của nàng.
Hôm nay là sinh nhật của nàng, hình như nàng đã quên mất.
Hắn xòe lòng bàn tay ra, một chiếc trâm ngọc xinh xắn lẳng lặng nằm dưới ánh trăng. Hắn từ từ nắm chặt tay lại, một góc nhọn của chiếc trâm ngọc đâm vào da thịt, cứng rắn mà cũng mềm dịu.
Vì những lời thổ lộ kia của Úy Đông Đình mà Vân Phỉ đau đầu mấy ngày liền. Trước khi cha về, nàng nhất định phải nghĩ ra cách khiến y đánh mất ý nghĩ này mới được, tuyệt đối không thể đặt tương lai của mình vào cảnh nước sôi lửa bỏng.
Sáng hôm sau, Tần Phương đến đón Vân Tông, lúc Vân Phỉ tiễn nó ra cửa, Tần Phương mỉm cười nói: “Vân tiểu thư, hôm nay hoàng thượng thiết Quỳnh Lâm yến chiêu đãi tam khôi[1'> văn võ, Vân công tử cũng phải tham gia, chắc là tối nay sẽ về trễ.”
“A Tông còn nhỏ, vào trong cung xin Tần công công chăm sóc nó nhiều hơn.” Nói xong, Vân Phỉ nhét một tờ ngân phiếu vào tay Tần Phương. Trong thời gian nay, cách ít lâu nàng lại đút ngân phiếu cho Tần Phương, Tần Phương đã quá quen nên nhanh chóng nhận lấy, mỉm cười dẫn A Tông đi.
Tiền có thể sai khiến cả ma quỷ, hối lộ Tần công công, ít ra ở trong cung A Tông còn có người chăm lo đôi chút.
A Tông đi rồi, Vân Phỉ ngồi ngoài hành lang thêu thùa. Thấy chỉ kim tuyến đã dùng hết, nàng liền dẫn Phục Linh đi mua.
Vừa ra phố, Vân Phỉ phát hiện hầu như mọi người trên đường đều đang bàn luận về cuộc thi tuyển chọn nhân tài lần này của triều đình. Khi đi ngang qua quán trà, nàng vào nghỉ chân, khách uống trà bên trong cũng hầu như đang nói đến chuyện tam khôi văn võ.
Nàng ngồi xuống chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ, thấy bàn đối diện có hai lão bá đang ngồi, một người để râu dê, một người để râu cá trê. Hai lão bá đang trò chuyện hăng hái, Vân Phỉ vừa bưng trà uống vừa hóng chuyện.
“Văn trạng nguyên lần này là tài tử Cam Lâm Phái của đất Thục. Nghe nói hoàng thượng rất thích cái tên này cho nên mới khâm điểm cậu ta làm trạng nguyên.”
“Lần này triều đình mở khoa thi đúng là không hạn chế mặt nào, kể cả xuất thân. Nghe nói Trương đồ tể làm nghê bán thịt chó ở thành Tây mà cũng tham gia võ trạng nguyên.”
“Có đậu không?”
“Làm gì mà dễ vậy chứ. Thi võ có không biết bao nhiêu cao thủ võ lâm về tụ tập kìa.” Lão bá râu dê vuốt chòm râu của mình, tắc lưỡi: “Nghe nói võ trạng nguyên võ nghệ siêu quần, chỉ với một cây thương dài mà đã làm mọi người kính phục. Đầu thương có cơ quan, có thể phun lửa như hoa lê nở rộ, gọi là Lê Hoa Thương.”
Lê Hoa Thương, cái tên này thật là hay.
Vân Phỉ uống trà xong, đứng dậy cùng Phục Linh ra về.
[1'> Tam khôi: tức ba người đứng đầu cuộc thi, chính là trạng nguyên, bảng nhãn và thám hoa
Thời tiết vốn đang đẹp, nhưng tới chiều lại đột ngột trở nên u ám, khí trời oi bức như là một cái lồng hấp lớn, chắc là sắp có một trận mưa to. Mùa hè đột nhiên đổ mưa cũng là chuyện thường, nhưng Quỳnh Lâm yến được tổ chức trong thời tiết thế này thì đúng là không hay.
Bởi vì tối nay Vân Tông không ăn cơm ở nhà nên Tề Thị đi nấu cơm sớm. Ăn cơm xong, Vân Phỉ và Phục Linh ngồi trên hành lang hóng mát, Tống Kinh Vũ thì đến trước cửa cung chờ Vân Tông.
Trong vườn oi ả nóng bức, không có lấy một làn gió, ngay cả Vân Phỉ – người chỉ biết lạnh chứ không biết nóng nay cũng cảm thấy lưng dính mồ hôi. Rồi đột nhiên trong nháy mắt, một trận gió thật to nổi lên, cây ngô đồng trong vườn cũng bị gió đưa xào xạc. Không lâu sau, sấm vang chớp giật, trận mưa to được ủ suốt cả buổi chiều cũng trút xuống như thác.
Khu vườn lập tức lênh láng nước, gió dữ mang theo nước mưa càn quét khắp nơi. Phục Linh và Tề Thị vội vàng đóng hết các cửa sổ lại.
Tề Thị nhìn cơn mưa to như thác đổ ngoài cửa sổ, không nén được lo lắng: “Không biết bây giờ trong cung có hỗn loạn không nữa.”
Phục Linh nói: “Ông trời không thương người.”
Vân Phỉ cười khanh khách: “Ai da, hoa trên đầu mũ của trạng nguyên chắc ướt hết rồi.”
Tưởng tượng đến cảnh mấy người đàn ông đội trên đầu đóa hoa đỏ rực bị ướt sũng, ba người đều không nhịn được cười. Ngay lúc này, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã.
Kì Hoa và Dị Thảo xách đèn lồng, men theo hiên nhà bước vội tới, theo sát phía sau là Tống Kinh Vũ, trong lòng hắn ôm một đứa trẻ.
Mưa to tầm tã, đèn trong sân lờ mờ không rõ, Vân Phỉ chỉ nhìn thấy Vân Tông mềm oặt nằm trên cánh tay Tống Kinh Vũ, mặ