Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2333 lượt.
ng lòng nàng dần được dập tắt giống như là có gió xuân thổi qua.
Nàng nghi ngờ hỏi: “Thật không?”
“Thật.” Mặc dù trong bóng đêm không nhìn thấy được khuôn mặt y, nhưng nàng vẫn có thể nhận ra vẻ vô cùng thành khẩn qua giọng nói của y.
Vậy chẳng phải sinh nhật tám mươi tuổi nàng sẽ có được tám mươi đĩnh vàng sao. Nàng nuốt nước miếng, lập tức hỏi: “Có thể cho ta ứng trước không?”
Úy Đông Đình: “…..”
Chạy Là Thượng Sách
Y hít sâu một hơi, nói: “Không được, con người nàng không có chút đáng tin gì cả, nàng năm lần bảy lượt đồng ý gả cho ta mà có lần nào giữ lời đâu.”
Vân Phỉ nghênh mặt lên, không phục: “Vậy chứ huynh đáng tin lắm sao? Huynh cũng từng lật lọng không giữ lời vậy. Ta gả cho huynh rồi, đến khi ấy huynh nuốt lời thì ta biết làm sao đây?”
Rõ ràng là một đêm mùa hạ đầy lãng mạn, rõ ràng là nụ hôn đầu rất ngọt ngào, kết quả một cuộc hò hẹn đầy ái tình mật ngọt bỗng trở nên cò kè mặc cả như đang thương lượng chuyện làm ăn, đúng là sát phong cảnh mà.
Tham tiền đến mức này đúng là làm cho người ta vừa yêu vừa giận, Úy Đông Đình thở dài, nói với giọng hết sức nghiêm túc: “Nàng yên tâm, ta tuyệt đối không nuốt lời.”
Ngoài cửa cung, Tống Kinh Vũ và Phục Linh chờ đã lâu. Vân Phỉ leo lên xe ngựa, xuyên qua màn đêm mà về nhà.
Vân Tông vốn tưởng buổi tối đi dự tiệc thì trở về sẽ không phải luyện công, ai ngờ Vân Phỉ lại nghiêm mặt, nói: “Không được lơi lỏng, luyện xong mới được ngủ.”
Vân Phỉ bĩu môi, rầu rĩ theo Tống Kinh Vũ ra sau vườn.
Phục Linh bưng nước nóng vào, Vân Phỉ nằm trong bồn tắm, không yên lòng mà chơi đùa với mấy chiếc lá bạc hà trên mặt nước.
Úy Đông Đình đã bất tri bất giác chiếm cứ toàn bộ tâm trí của nàng. Y muốn cưới nàng, rốt cuộc là vị thích nàng, hay là vì để kiềm chế cha nàng?
Nhưng dù là nguyên nhân nào đi nữa thì nàng cũng sẽ không gả cho y, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Một khi thời cơ chín muồi, cha nàng sẽ trở mặt với triều đình, mà triều đình là thiên hạ của họ Úy, khi ấy nàng sẽ bị kẹt giữa cha mình và Úy gia, biết lựa chọn sao đây?
Vân Định Quyền khổ tâm ẩn nhẫn bao năm, đương nhiên sẽ không vì con gái mà bỏ qua dã tâm của mình, khi đó Úy gia sẽ coi nàng là con gái của kẻ địch. Có thể tưởng tượng ra tình cảnh của nàng lúc ấy sẽ thêm thảm biết bao. Úy Trác lòng dạ ác độc, lúc đó nàng có giữ được cái mạng nhỏ này hay không cũng khó nói lắm.
Cho nên nàng tuyệt đối không thể gả cho Úy Đông Đình. Nhưng hiện nay Vân Định Quyền vẫn chưa nắm chắc thành công nên trước mặt Úy Trác, trước mặt người trong thiên hạ, hắn vẫn sẽ đóng vai một thần tử trung thành và tận tụy với triều đình. Để thể hiện lòng trung thành, vì lấy được lòng tin của Úy Trác, chắc chắn hắn sẽ đồng ý việc thông gia với họ Úy, hơn nữa còn tỏ vẻ vô cùng biết ơn, vô cùng vinh hạnh, tuyệt đối không suy nghĩ cho tình cảnh sau này của nàng mà từ chối cuộc hôn nhân này.
Cha thì không đáng tin cậy, Úy Đông Đình nhất định sẽ không dễ dàng buông tay, nàng trăn trở rất nhiều nhưng vẫn chưa tìm được cách gì hay để giải quyết vấn đề nan giải này. Cho đến khi nước bị nguội, hắt xì một cái thật to thì nàng mới chui từ trong nước ra.
Tình cảm đúng là thứ làm người ta đau đầu. Xem hoa trong sương, ngắm trăng trong nước, đúng là mờ mờ ảo ảo không thấy rõ được. Nàng mặc quần áo, mở cái hộp nhỏ màu đen nhũ vàng ra, bên trong là mười sáu đĩnh vàng nằm im thin thít, ưỡn cái bụng vàng óng ánh lên, đáng yêu không sao tả xiết.
Nàng cầm lên ấp vào trong ngực, cũng chỉ có vàng là tốt nhất, mãi mãi không thay đổi, luôn luôn trung thành, thực dụng và tri kỷ. Đáng tiếc, tuy lời hứa tám mươi đĩnh vàng của y rất mê hoặc nhưng nàng càng trân trọng tính mạng của mình hơn nên chỉ có thể nén đau từ bỏ những thứ yêu thích.
Để đầu tóc còn ướt sũng, nàng đi ra sau vườn. Vân Tông đang luyện võ, sau mấy tháng khổ luyện, cuối cùng các chiêu thức cũng trông rất bài bản.
Tống Kinh Vũ đứng bên cạnh chỉ bảo cho nó, ánh đèn chiếu sáng gương mặt nghiêm túc và cương nghị của hắn. Đáng tiếc, quá trẻ tuổi, quá anh tuấn nên không đáng sợ chút nào.
Tống Kinh Vũ ngẩng đầu lên thấy Vân Phỉ thì ngây người một lát.
Nàng mặc một chiếc áo choàng rộng, vừa nhìn Vân Tông đánh quyền vừa hững hờ lau khô tóc. Những giọt nước rơi tí tách, mái tóc dài đen như mực tôn thêm gương mặt trong sáng, xinh xắn của nàng. Dung nhan như tranh vẽ, giống như một đóa sen nở rộ trong đêm, kiều diễm vươn lên từ trong nước mà không hay biết về sự quyến rũ của mình.
Vân Phỉ luyện quyền xong, như trút được gánh nặng, chạy lên hành lang, mang một thân mồ hôi thối hoắc định nhào vào người nàng: “Tỷ tỷ, mệt chết rồi, mệt chết rồi.”
Vân Phỉ vội vã đẩy nó ra: “Mau đi tắm đi, hôi chết được. Phục Linh đã chuẩn bị nước nóng rồi, mau đi đi.”
Vân Tông vừa chạy vừa cởi quần áo. Nói cho cùng thì vẫn chỉ là trẻ con, lộ tay lộ chân mà không biết mắc cỡ.
Vân Phỉ không nén được cơn tức cười, đang định đi theo nó thì Tống Kinh Vũ