Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342339
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2339 lượt.
t bụ bẫm dễ thương của đệ đệ, cảm thấy may mắn, rồi lại thấy lo lắng hơn. Trước kia nàng cứ nghĩ trong cung có nhiều hộ vệ như vậy, A Tông sẽ không xảy ra chuyện gì, nàng chỉ cần để Tống Kinh Vũ đi theo hộ tống trên đường vào cung để đề phòng. Bây giờ xem ra trong cung cũng không an toàn, một khi có chuyện thì tất cả mọi người sẽ xúm vào bảo vệ hoàng thượng, sẽ chẳng ai thèm quan tâm đến A Tông. Cho nên, A Tông nhất định phải trở về Kinh Châu mới an toàn.
Hiện nay đại quân của Vân Định Quyền đang tranh đoạt Quan Nhai với Tần Vương. Nơi này địa thế hiểm yếu, chỉ có một con đường bị kẹt giữa hai ngọn núi. Lấy được Quan Nhai là có thể có được Tần Trung. Trận chiến này cực kỳ quan trọng, là điểm then chốt trên con đường hoàn thành nghiệp bá của Vân Định Quyền. Cho nên dù A Tông có gặp nguy hiểm ở kinh thành thì trong giờ phút quan trọng này, hắn ta cũng tuyệt đối không đề nghị với triều đình cho Vân Tông về Kinh Châu.
Tự ý rời khỏi kinh thàh càng không thể, cha cũng sẽ không đồng ý. Chỉ có cách là làm cho triều đình lên tiếng thả A Tông về thì mới có thể làm cha không còn gì để nói. Tiểu hoàng đế chẳng qua chỉ là vật trang trí, triều chính đều nằm trong tay Úy Trác. Phải làm thế nào mới có thể khiến cho Úy Trác đồng ý thả A Tông về?
Đàn Ông Quả Nhiên Không Đáng Tin Cậy
Vết thương của A Tông bị đau nhức nên mãi đến canh ba thì mới thiêm thiếp ngủ.
Vân Phỉ sợ nó trở mình đè lên cánh tay bị thương nên cứ ngồi bên giường trông nó, Phục Linh và Tề Thị khuyên nàng đi ngủ nàng cũng chỉ lắc đầu: “Hai người đi ngủ trước đi, đợi mai trời sáng hãy đến gọi ta.”
A Tông xảy ra chuyện như vậy, Vân Phỉ làm sao mà ngủ được. Nàng một thân một mình, không có ai để nương tựa, cho nên nhất định phải mau chóng nghĩ ra cách để đưa A Tông rời khỏi chốn kinh thành đầy hung hiểm này. A Tông đã liên tiếp hai lần xảy ra chuyện, nàng không thể trơ mắt nhìn đệ đệ của mình xảy ra chuyện lần thứ ba.
Màn đêm đen kìn kịt, tiếng mưa ngoài cửa sổ rơi tí tách, mãi đến khi hừng sáng thì mới chịu dừng lại. Mùa hè trời rất nhanh sáng, những tia nắng mai xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng mọi vật trong phòng. A Tông ngủ mà cứ nhíu chặt mày, ngủ không được ngon lắm.
Úy Đông Đình biết nàng yêu thương đệ đệ, thấy nàng bĩu môi có vẻ không vui thì lòng y cũng mềm theo.
Có lẽ là nàng vừa ngủ dậy nên khuôn mặt vừa đỏ hồng, lại căng tròn mềm mại, thơm như là hương hoa. Mái tóc dài óng mượt được buộc lại qua loa rồi thả trước ngực, bên trên không có bất cứ trâm cài hay trang sức gì mà chỉ cùng một sợi dây bằng nhung màu hồng buộc lại trông có vẻ rất xinh xắn đáng yêu, khiến người ta thấy thích.
Sau cái đêm sinh nhật, thổ lộ và hôn nhau ở trên cây câu đá, đây là lần đầu tiên hai người gặp lại. Nhìn đôi môi đỏ hồng căng mọng của nàng, y không khỏi nhớ tới nụ hôn kia, lòng nhất thời thấy lâng lâng, không thể kiềm chế bản thân.
Đáng tiếc, lúc này Vân Phỉ chẳng có lòng dạ nào mà nghĩ đến chuyện yêu đương, gặp y nàng cũng không có biểu hiện thẹn thùng xấu hổ vì chuyện thân mật hôm đó mà hỏi ngay vào vấn đề: “Tối qua là ai ở sau lưng đẩy A Tông làm nó bị thương thế?”
Sáng sớm, trải qua một cơn mưa to, không khí trong lành mát mẻ nhưng trong lòng nàng như lại chất chứa một ngọn lửa, hừng hực thiêu đốt trong đôi mắt, giống như một con sói nhỏ đang muốn báo thù.
Úy Đông Đình hơi chần chừ, rồi nói: “Là trạng nguyên Anh Thừa Cương.” Y vốn không muốn nói, nhưng nghĩ lại thì nàng lo cho A Tông như thế, cho dù y không nói thì nàng cũng sẽ đi nghe ngóng, chi bằng để y nói với nàng.
“Ta phải tìm hắn để tính sổ.” Vân Phỉ lập tức giận tái mặt. Người khác có thể làm tổn thương đến nàng, nhưng nàng tuyệt đối không tha thứ cho ai làm tổn thương đến mẹ và đệ đệ.
Úy Đông Đình nhẹ nhàng nói: “A Phỉ, hắn có công cứu giá, không thể lỗ lãng.”
Vân Phỉ ngẩn ra, trong lòng thất vọng không nói nên lời. Nếu trước đây trong lòng nàng từng có chút tình cảm mơ hồ với y thì lúc này, như có một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn bay đi chút tình cảm ít ỏi kia.
Nàng đã nghĩ đến sớm muộn gì cũng có một ngày nàng y và sẽ đứng trên hai lập trường đối địch nhau, nhưng không ngờ ngày ấy lại đến sớm như vậy. Bây giờ, người hại A Tông suýt nữa mất mạng lại chính là ân nhân cứu mạng của hoàng thượng, mà Úy Đông Đình lại là cậu của hoàng thượng, cho dù A Tông có mất mạng đi nữa thì y cũng sẽ không chủ trì công bằng cho A Tông, lại càng không báo thù cho nó.
Làm sao nàng có thể gả cho một người đàn ông như vậy chứ? Vân Phỉ hít sâu một hơi, không khí lạnh ùa vào tim phổi, làm tỉnh táo đến mức không thể tỉnh táo hơn được.
Úy Đông Đình thấy nàng cúi đầu không nói, lòng cảm thấy rất bất lực. Thân phận của thích khách vẫn chưa điều tra ra được, trong cung có nội gián, giữa lúc bộn bề nhiều việc y vẫn cố đến đây thăm A Tông, vì sợ nàng sẽ có ác cảm với mình, nhưng cuối cùng vẫn không thể tránh được.
Y vào phòng, hỏi han A Tông vài câu rồi lại vội vội vàng vàng rời khỏi đó. Trước khi đi, không n