Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2555 lượt.

nghiêm lãnh đạm, lạnh như băng khiến người ta không dám gần.
Vân Tông trước giờ vẫn sợ y nên lập tức nghe lời, thả tay Vân Phỉ ra, theo mấy cung nữ kia lần theo những bậc thang xuống cầu.
Ánh đèn thoáng chốc đã biến mất, trên cầu chỉ còn lại ánh trăng mờ nhạt, gần như là tối om om.
Thân hình cao lớn vững chãi của Úy Đông Đình chắn trước mặt nàng, như là một đám mây đen.
Tự nhiên Vân Phỉ lại thấy hồi hộp, không biết y đột nhiên ngăn nàng lại là để nói chuyện gì? Xa xa, cung điện tỏa bóng xuống mặt nước, sáng lấp lánh và lay động theo sóng nước dập dờn, giống như trái tim thấp thỏm của nàng lúc này.
Địch không động thì ta không động, nàng im lặng không lên tiếng, lặng lẽ chờ y nói trước. Dường như y cũng không vội lên tiếng, cứ khoanh tay đứng đó, cúi đầu nhìn dáng người nhỏ nhắn xinh xắn kia.
Gió đêm thổi qua mang theo hương thơm trên người nàng, thời gian trôi chậm đến nỗi dường như đọng lại trên cây cầu dưới trăng này.
Cuối cùng, y cũng lên tiếng: “Nhận được vàng, có phải vui lắm không?”
Câu này đúng là cực kỳ sát phong cảnh. Ngăn nàng lại chỉ để hỏi câu này thôi sao? Vân Phỉ gần như không muốn trả lời, chỉ hờ hững ừ một tiếng.
“Nghĩ tới nghĩ lui, ta vẫn cảm thấy tặng tiền là tốt nhất.” Giọng của y rất nhỏ, màn đêm che khuất vẻ mặt của y, câu nói có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ này lại làm lòng Vân Phỉ thấy nặng trình trịch. Lẽ nào đống vàng ấy không phải do thái hậu ban thưởng ư? Sao nghe có vẻ như y tặng thế?
“Úy tướng quân có ý gì, ta nghe không hiểu lắm?” Vân Phỉ ngẩng đầu nhìn y, trời tối om nên không thấy gì cả, chỉ thấy một bóng người cao lớn.
Bóng đen kia im lặng cả buổi không đáp, nàng đợi đến nỗi sắp sốt ruột thì y mới nói: “Chẳng lẽ hôm nay không phải sinh nhật nàng?”
Tim Vân Phỉ lại đập mạnh và loạn xạ cả lên, giống như có một dòng máu xông lên tới não, trộn lẫn với não của nàng thành một mớ tương. Nàng ngây ngô không biết nói gì, chỉ đứng đờ người ra trên cầu.
Chẳng phải gió đêm tháng bảy thường mát mẻ lắm sao? Tại sao thổi qua mặt của nàng thì lại nóng như thế.






Nụ Hôn Ngọt Ngào
Hôm nay đúng là sinh nhật của nàng. Trước kia khi còn ở nhà, mỗi năm Tô Thanh Mai sẽ tổ chức cho nàng. Bây giờ xa nhà, nàng hoàn toàn không có tâm trạng mừng sinh nhật, nhưng không ngờ vẫn có người nhớ tới sinh nhật nàng, hơn nữa còn là người mà nàng không ngờ tới.
Nàng không nhịn được nên buột miệng hỏi: “Sao ngài lại biết sinh nhật của ta?” Quá ngạc nhiên, quá bối rối khiến cho người trước nay vốn nhanh mồm nhanh miệng như nàng cũng trở nên nói chuyện không lưu loát, lúng ta lúng túng đến nỗi suýt cắn phải lưỡi.
“Muốn biết thì sẽ biết thôi.”
Y trả lời rất ngắn gọn nhưng ý tứ trong đó lại khiến người ta không thể không nghĩ sâu xa. Tại sao y lại muốn biết sinh nhật của nàng? Tại sao lại mượn danh nghĩa của thái hậu để tặng quà cho nàng? Có một đáp án đang nảy ra nhưng nàng lại không muốn tin, thà nghĩ rằng bởi vì cha nàng bán mạng cho triều đình nên họ muốn lấy lòng nàng.
Câu nói này giống như sấm sét giáng xuống, làm tim nàng muốn nhảy vọt ra ngoài. May mà trời tối om, có đỏ mặt thì y cũng không nhìn thấy. Mặt nàng nóng lên, không dám tiếp tục kiêu căng nữa nên xách váy chạy xuống cầu, nếu còn nói nữa thì chắc chắn sẽ không hay ho.
Không có đèn, nàng hoảng loạn nên bước tới hai bậc thang, chân nàng chệch một cái, rồi người nhào về phía trước. Thấy sắp ngã nhào xuống đất và lăn vòng vòng như bánh trôi trong nước sôi, nàng sợ tới mức hét lên. Ngay sau đó, chỉ trong một khoảnh khắc, thắt lưng nàng được ai đó ôm lấy, người nàng được cố định vào một lồng ngực rộng vững chãi.
Y không nén được cơn tức cười: “Ta cũng không ăn nàng, sao nàng phải chạy chứ.”
Hai tay nàng chống lên ngực y, mặt đỏ bừng, nói năng lộn xộn: “Ngài, ngài mau buông tay ra.” Từ khi biết y đến nay, đây cũng không phải lần đầu tiên nàng ngã vào lòng y, nhưng lúc này nàng lại vô cùng bối rối và căng thẳng, vì lần này khác hẳn những lần trước.
Y chẳng những không buông tay mà ngược lại còn ôm lấy nàng đặt lên lan can bằng gỗ sau lưng mình. Dưới chân Vân Phỉ không còn gì đỡ, lại giãy giụa nên liền mất thăng bằng, bên dưới là ao hoa quỳnh, nàng lại không biết bơi, càng không muốn ngã bùm xuống đó thành bánh trôi nước nên chỉ có thể muối mặt bấu chặt y.
Y chống hai tay ở hai bên hông nàng, nhốt nàng vào trong vòng tay mình, như vậy mới có thể nói chuyện được, bằng không nàng sẽ chạy trốn mất.
Vân Phỉ không ngờ mình sẽ bị y nhốt như vậy nên vừa thẹn vừa giận. Trước giờ luôn là nàng bắt nạt người khác, nhưng bây giờ trời đất xoay vòng, từ khi gặp y đến nay nàng luôn bị y bắt nạt.
Nàng níu lấy cánh tay y, giơ chân đá qua một cái, vì dùng sức quá mạnh nên chiếc giày dưới chân văng ra, rơi xuống đất, tạo thành một tiếng vang nhỏ.
Úy Đông Đình không nén được mà bật cười: “Nàng xem, ngay cả giày cũng không giúp nàng kìa.”
Nàng vừa quýnh quáng vừa tức giận, nghiến răng nghiến lợi véo cánh tay y: “Mau thả ta xuống.”