XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2338 lượt.

ò đang giương cánh định bay có ngậm một đóa hoa sen, trên mỗi cánh hoa sen xếp chồng lên nhau cắm một ngọn nến to bằng ba ngón tay. Trên bàn trừ sáu món ăn ra còn có một bình rượu, là yên chi hiệp mà hôm trước Chiết Tẫn Xuân Phong bán chưa hết.
Không khí vui vẻ ấm áp có hương vị của phu thê hòa hợp, ngày tháng bình yên.
Vân Phỉ rót một ly rượu, nâng bằng hai tay đưa tới trước mặt Úy Đông Đình: “Sáng nay ta nói năng không suy nghĩ, mạo phạm tới tướng quân, huynh sẽ không giận ta chứ?”
Nụ cười của nàng tràn ngập vẻ ray rứt, cực kỳ chân thành, dáng vẻ dịu dàng nhã nhặn, đúng thật là khác hẳn với cô nương ăn nhầm thuốc pháo, dữ như bà chằn ở trên cầu sáng nay.
Y nhận lấy ly rượu, đột nhiên nhớ tới tình cảnh ở trong quán trọ tại Kinh Châu lúc trước. Trên đời này rất hiếm người dám tính kế y, nàng lại không hề sợ hãi, dám đối chọi gay gắt với y, dám đấu trí đấu dũng với y. Mỗi khi nhớ tới những chuyện thú vị ấy, y lại không khỏi thầm tức cười.
Y bưng ly rượu nhìn nàng, nụ cười có vẻ chế nhạo.
Vân Phỉ nhớ tới chuyện xưa, không khỏi đỏ bừng mặt. Nàng đưa tay giật lấy ly rượu trên tay y, hung dữ nói: “Huynh không uống thì thôi vậy.” Nói xong, định hắt xuống nền đất.
Úy Đông Đình vội vàng ngăn nàng lại rồi giật ly rượu, mỉm cười nhìn nàng. “Ta cũng chưa nói là không uống, tính khí cũng ghê gớm thật đấy.”
Vân Phỉ hừ lạnh: “Tính ta ghê gớm vậy đấy. Hôm nay mắng Anh Thừa Cương, chẳng phải huynh cũng thấy rồi đó sao.”
Úy Đông Đình uống một hơi hết sạch ly rượu rồi ngẩng đầu lên nhìn nàng, trầm giọng nói: “Không sao, ta thích.” Y nói rất nghiêm túc, hoàn toàn không mang theo chút cười cợt, dường như trong mắt có một cơn lốc xoáy khiến người ta phải đắm chìm vào trong.
Đây là… Tim nàng đập thình thịch, liếc y một cái thật dữ dằn, nhưng hai má lại không tự chủ được mà ửng hồng như hai áng mây.
Y nhẹ nhàng nắm tay nàng. Bất ngờ là nang không hề né tránh, để mặc cho y nắm.
Y dịu dàng nói: “Đã điều tra được thích khách Giang Như Trần hành thích hoàng thượng lần này là tử sĩ của Tần Vương. Hắn phối hợp với nội gian trong cung, suýt nữa là đã thành công. Lúc ấy tình thế nguy cấp, Anh Thừa Cương vì muốn cứu giá nên mới nhất thời thất sách, đẩy A Tông tới. May mà A Tông không sao, nàng cũng đừng tức giận nữa.”
Vân Phỉ cười rạng rỡ, gật đầu: “Được, dù sao ta cũng đã trút được cơn giận rồi.”
Úy Đông Đình không ngờ nàng lại dễ dàng bỏ qua cho Anh Thừa Cương như vậy, lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Y vẫn lo lắng chuyện này sẽ làm cho quan hệ của hai người tệ hơn, bây giờ xem ra y đã nghĩ quá nhiều rồi.
“Hiện giờ Tần Vương đã phát rồ đến độ muốn hành thích hoàng thượng, ta rất lo cho sự an nguy của nàng và A Tông, muốn đưa hai người sang phủ tướng quân ở.”
Vân Phỉ nghĩ ngợi một chút rồi nghiêng đầu cười: “Được.”
Úy Đông Đình càng lấy làm ngạc nhiên vì sự nhu thuận nghe lời của nàng đêm nay. “Nàng bằng lòng thật sao?”
Vân Phỉ chớp chớp mắt: “Đương nhiên rồi. Đến cả hoàng cung cũng không an toàn, huống chi là nhà của ta. Phủ tướng quân canh gác nghiêm ngặt, sao ta lại không đồng ý.”
Úy Đông Đình cười: “Ta cứ lo là nàng sợ tai tiếng nên sẽ không đồng ý.”
Vân Phỉ cúi đầu, nói thật nhỏ: “Chẳng phải huynh tính cưới ta sao, cần gì phải lo chứ.”
Lòng Úy Đông Đình chấn động, không nói nên lời.
Nàng từ từ ngước mắt lên, ánh đèn phản chiếu vào trong đôi mắt long lanh của nàng, dường như mọi ánh sáng trên đời đều tập trung trong đôi mắt ấy, rực rỡ khiến người ta phải say đắm.
“Huynh… có ý ấy với ta không?” Hàng mi nàng khẽ run run, giọng nói nhẹ tênh như là một chiếc lông vũ bay trong gió nhẹ, khẽ lay động mỗi một tế bào trên người y, còn dễ đắm say hơn cả gió xuân.
“Ý ấy là ý gì?”
Dường như nàng rất bực bội với tư duy trì trệ của y nên hung hăng nói: “Chính là vừa gặp đã thương ấy.” Đôi mắt sáng long lanh nhìn thẳng vào y, ánh đèn chiếu sáng dung nhan xinh như tranh vẽ của nàng, thật sự là làm điên đảo chúng sinh.
Có nằm mơ Úy Đông Đình cũng không ngờ nàng sẽ hỏi ra những lời như vậy nên môi khẽ giần giật, dường như là rất bối rối, nhưng dường như cũng rất tức cười. Một lát sau, y như cười như không, hỏi: “Nàng muốn ta nói có hay là không?”
Nàng đỏ mặt, nói: “Đương nhiên là muốn huynh nói thật.”
Y nghiêm mặt nói: “Đương nhiên là có.”
“Ta biết khi ấy huynh đến Kinh Châu là vì muốn cưới ta, vậy sao lại thay đổi ý định.” Ánh mắt nàng sáng đến chói mắt, lóe lên vẻ bức ép người, như là muốn tính sổ với y.
Úy Đông Đình thản nhiên nói: “Ý của thái hậu và cha ta đúng là như vậy, nhưng nếu nàng đã không đồng ý thì ta cũng không thể miễn cưỡng.” Trong giọng nói của y như mang theo vẻ bất đắc dĩ và chút thanh cao.
“Ai nói ta không đồng ý, ta thích nhất là vàng mà.” Nàng cắn môi, dung nhan long lanh diễm lệ đẹp như là làm từ ngọc.
Úy Đông Đình chau đôi mày kiếm, hừ một tiếng: “Chỉ vì vàng thôi sao?”
“Đương nhiên rồi. Có điều cũng không hẳn là vậy.” Nàng ngập ngừng, cúi đầu, cắn môi, nói thật nhỏ: “Ta cũng thích huynh.” Tuy là nói dối, nhưng suy cho cùng nàng cũng