Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2336 lượt.

hế nên hết sức cảm kích: “Đại ân của Chương đại phu, ngày sau nhất định ta sẽ báo đáp.”
Chương Tùng Niên đỏ mặt, ngượng ngùng không biết nên nói gì cho phải, chỉ nhẹ nhàng nói: “Không có gì, Vân tiểu thư khách sáo rồi.”
Vân Phỉ lại liên tục cảm ơn rồi cáo từ, ra khỏi hiệu thuốc Hạnh Lâm.
Theo sự phỏng đoán của nàng, một khi báo tin tức A Tông bị lao lên hoàng thượng thì chắc chắn thái hậu sẽ bảo Lưu ngự y đến chẩn bệnh lại cho A Tông.
Lưu ngự y và ông nội của Chương Tùng Niên là bạn thâm giao, nếu Chương Tùng Niên chẩn đoán A Tông bị bệnh lao mà ông ta lại phủ định thì một khi chuyện này truyền ra ngoài, không chỉ Chương Tùng Niên không còn mặt mũi nào mà còn tổn hại đến danh tiếng của hiệu thuốc Hạnh Lâm, chắc chắn vì tình nghĩa mà Lưu ngự y sẽ cân nhắc lợi hại trong đó.
Hơn nữa triều đình đang suy thoái, còn Vân Định Quyền thì lại như mặt trời ban trưa, ai ai trong cung cũng biết Vân Tông là con trai độc nhất của Vân Định Quyền, đến kinh thành làm thư đồng cho hoàng thượng là giả, làm con tin mới là thật. Lưu ngự y là người khôn khéo, rất có thể ông ta sẽ nhận số tiền này, sau đó thuận nước đẩy thuyền, giữ cho mình một đường lui.
Tính đi tính lại, Vân Phỉ cảm thấy kế hoạch này đã chắc chắn được bảy phần, còn lại ba phần tùy thuộc vào Úy Đông Đình.
Vân Phỉ quay về nhà, dặn Phục Linh và Tề Thị đi chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn.
Phục Linh nghi hoặc hỏi: “Hôm nay có khách sao ạ?”
Vân Phỉ khẽ mỉm cười, nói ba chữ: “Úy tướng quân.”
Phục Linh thầm lấy làm lạ, từ sáng tới giờ nàng vẫn đi theo bên cạnh Vân Phỉ, cũng không thấy nàng phái người đi mời khách thì sao dự đoán được là tối nay Úy Đông Đình sẽ đến?
Quả nhiên, khi ánh tịch dương dần buông xuống, Úy Đông Đình thật sự đến đây. Phục Linh nghĩ thầm: chẳng lẽ đây gọi là tâm linh tương thông ư?
Nàng ta vội vàng đi thông báo: “Tiểu thư, đại tướng quân tới rồi.”
Vân Phỉ đang ngồi bên giường của A Tông, nghe giọng của Phục Linh thì quay đầu nhìn sang, chỉ thấy ngoài cửa có một bóng người, Úy Đông Đình đang từ từ bước vào phòng.
Nàng còn chưa kịp lên tiếng thì y đã mỉm cười với nàng: “Ta đến xem thương thế của A Tông.”
Trước nay Vân Tông vẫn luôn sợ vị Úy tướng quân uy nghiêm này nên từ trên giường tính lồm cồm bò dậy, Vân Phỉ lập tức quay lại đè nó xuống, nhẹ nhàng nói: “Đệ bị thương, đừng động đậy lung tung, Úy tướng quân sẽ không trách đệ đâu, phải không?”
Nói xong, nàng quay đầu lại, cười thật tươi với Úy Đông Đình. Trong sóng mắt long lanh ấy như có hàng ngàn tia sáng mảnh như sợi tơ, vây lấy trái tim ai đó.
Tim Úy Đông Đình đập thình thịch. Ở ngoài cửa cung, nàng xù lông như một con mèo nhỏ, phất tay áo bỏ đi, Y còn tưởng là nàng giận y nên đã chuẩn bị tâm lý xem nàng lạnh nhạt, không ngờ nàng lại làm như không có chuyện gì, khiến y rất bất ngờ và vui sướng.
Y đến thăm A Tông là thứ yếu, quan trọng nhất là muốn làm dịu quan hệ của hai người. Có mấy lần y định nói chuyện với nàng, nhưng nàng lại đi sang chỗ khác, chuyên tâm khiêu nến, ánh nến được khiêu phản chiếu vào mắt nàng, đôi mắt vốn tinh nghịch nay càng sáng lấp lánh, giống như cất chứa hàng vạn vì sao nho nhỏ, nhưng đáng giận là mỗi một vì sao ấy đều lóe lên những tia sáng kỳ lạ, lập lòe bí ẩn, khiến người ta không đoán định được.
[1'> Tứ hợp viện: Kiểu nhà gồm bốn dãy nhà nối với nhau thành hình vuông, ở giữa là một khoảng sân trống
Úy Đông Đình đành trò chuyện với A Tông theo kiểu câu được câu mất. Trước mặt y, Vân Tông như một cái hũ nút, y hỏi một câu thì nó ậm ừ đáp một câu. Xưa nay ở trong cung đại tướng quân đều uy nghiêm, nó đã quá quen rồi, bây giờ đột nhiên thấy y thân thiết như vậy, nó thật sự không quen lắm, giống như là đang gặp được yêu quái.
Úy tướng quân bị ma nhập kia rề rề rà rà suốt cả buổi trời, đến khi không còn gì để nói với A Tông thì đành phải đứng dậy.
Cuối cùng Vân Phỉ cũng quay đầu lại nhìn y: “Đại tướng quân định về sao?”
Y ừ một tiếng nhưng chân lại không nhúc nhích, hy vọng nàng có thể giữ y lại thêm một lúc nữa. Có điều y cũng biết đây chỉ là mong ước xa vời, không thể thành sự thật.
Ai ngờ hôm nay mặt trời lại mọc ở đằng tây, nàng chớp chớp mắt rồi cười dịu dàng: “Chắc đại tướng quân vẫn chưa dùng cơm tối đúng không?”
Úy Đông Đình gật đầu, lòng cảm thấy hơi kích động, lẽ nào nàng muốn mời y ở lại ăn cơm?
Đúng như thế thật.
“Nếu đại tướng quân không chê thì ở đây dùng luôn nhé.” Nàng cúi đầu, dường như hơi xấu hổ.
Tim Úy Đông Đình đập loạn xạ cả lên, y đúng là được sủng mà kinh, vội vàng nói: “Được được.”
Bữa tối được bày lên, Phục Linh thức thời lui xuống, nếu không phải tại mùa nè nóng nực, chắc nàng ta đã đóng luôn cả cửa sổ.
Ngoài cửa sổ là màn đêm êm như nhung, những làn gió trong lành thổi qua mang theo không khí tươi mát, dưới cửa sổ còn có tiếng côn trùng văng vẳng, những chú đom đóm bay ngang qua khung cửa sổ, sáng rồi tắt, tắt rồi sáng, giống như là muốn nhìn trộm tình cảnh ám muội trong phòng.
Trên bàn đặt một chiếc đèn bằng đồng thau rất đặc biệt, trong miệng của con c