pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2340 lượt.

là nữ nhi, thẹn thùng đến nỗi mặt đỏ ửng cả lên, xinh đẹp không sao tả xiết.
Gió xuân thổi qua, trong một đêm hoa nở khắp cành cũng không bất ngờ và tươi đẹp như lời thổ lộ trong khoảnh khắc này.
Úy Đông Đình im lặng, trấn tĩnh, giống như là một pho tượng, chỉ có trong mắt là tràn ngập sóng ngầm đang dâng cuồn cuộn.
Vân Phỉ nhìn vào mắt y, tim đập thình thịch. Y là một người rất khôn khéo, liệu y có tin nàng ‘thật lòng’ với y hay không đây?
Y im lặng không nói, xem ra cần phải có thêm hành động để chứng tỏ. Ôm trái tim liều lĩnh, nàng lao vào người y…






Diễn Kịch Tình Ái Là Mệt Nhất
Y im lặng không nói, xem ra cần phải có thêm hành động để chứng tỏ. Ôm trái tim liều lĩnh, nàng lao vào người y…
Nàng đang định chủ động ôm ấp yêu thương sao? Người luôn ung dung trấn tĩnh như Úy Đông Đình cũng khó mà tin nàng lại nhiệt tình như thế.
Sự thật chứng minh y lại lần nữa tự mình đa tình. Vân Phỉ nhào tới bóp chặt cổ y, hung tợn nói: “Nếu sau này huynh dám thay lòng thì ta sẽ khiến huynh chết rất thảm đấy.”
Thì ra không phải tiểu thư dịu dàng mà là bà chằn lửa, đây mới đúng là phong cách của nàng. Y không nén được nên bật cười. Dừng một lúc, y thôi không cười nữa, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, nói rõ từng tiếng một: “Không bao giờ.”
Nàng đành phải từ bỏ hành động gật đầu lắc đầu, nói thật rõ ba tiếng: “Không hối hận.”
Y kéo nàng vào lòng, hơi nóng vội, hơi mạnh bạo, cúi đầu hôn nàng. Vân Phỉ giật cả mình, vô thức đóng chặt môi lại, sợ y lại tiến quân thần tốc như lần trước. Nhưng một ý nghĩ vụt qua trong đầu, đã diễn tới mức này rồi, nếu nàng tỏ chút không cam tâm tình nguyện thì nỗi vất vả vừa rồi sẽ hóa thành công cốc mất. Thế cho nên nàng không phản kháng nữa, mặc cho y xâm chiếm đôi môi nàng, ngậm lấy lưỡi, quấn quýt không rời.
Nụ hôn này từ lướt qua cho tới nồng nàn, mạnh bạo mà cũng dịu dàng. Nàng nhắt mắt lại, bất lực nghĩ: thôi đi, cứ coi như là bị chó cắn một miếng. Vì A Tông, chịu thiệt một chút thì có sao, dù sao cũng không ai biết.
Khó khăn lắm nụ hôn nồng nàn say đắm kia mới kết thúc, nàng bị hôn tới nỗi thở hồng hộc, má đở ửng như ráng chiều. Thấy y có vẻ như còn muốn hôn tiếp thì nàng vội vàng quay mặt đi, thẹn thùng nói: “Thức ăn sắp nguội hết rồi, ta đói quá.”
Úy Đông Đình buông nàng ra, rồi nắm tay buộc nàng phải ngồi bên cạnh mình. Y gắp thức ăn cho nàng đặt vào cái đĩa sứ có hình hoa sen.
Nàng ăn không biết ngon, lòng thầm nghĩ chắc là y đã tin mình rồi.
Úy Đông Đình vừa ăn vừa ngắm nhìn nàng, đột nhiên hỏi: “Nàng đang nghĩ gì thế?”
“Không nghĩ gì hết.” Nàng cúi đầu trả lời, vừa dịu dàng vừa ngoan ngoãn, giống như là rất thẹn thùng. Da thịt mịn màng như ngọc, đôi mắt sáng lấp lánh như sao, người đẹp như mộng như ảo, giống như một viên dạ minh châu đang tỏa sáng. Bàn tay trắng nõn nà, ngón tay thon dài, loại ngọc đẹp và quý nhất cũng không xinh bằng nàng.
Y kiềm lòng không đậu, cầm lấy tay nàng đặt vào lòng bàn tay mình.
“Huynh như thế thì ta làm sao mà ăn cơm.” Vân Phỉ liếc cho y một cái, lòng đầy bực dọc nhưng lại không dám thể hiện ra.
Úy Đông Đình mỉm cười nói: “Để ta đút cho nàng.” Hành động chu đáo dịu dàng, ánh mắt chứa chan tình cảm, chân thành thiết tha, ẩn chứa vẻ gợi tình, giống như cả đời này y cũng chỉ yêu có mình nàng.
Nhưng nàng sẽ không bị sắc đẹp của y làm rung động đâu, càng không bị biểu hiện dịu dàng giả dối này mê hoặc. Nàng chỉ muốn tát cho y một cái, đập y thành đậu hũ khô mà thôi.
Thế mà vẫn phải lừa gạt y, khiến y tin rằng nàng đã động lòng với y, diễn vở kịch này đúng là khổ không nói hết. Da gà nổi đầy người, sống lưng thì rợn gai ốc, bị đút vài miếng nàng đành phải cố nở nụ cười, nói: “Ta ăn no rồi.”
“Nàng thu dọn một chút, mai ta sẽ đến đón nàng và A Tông đến chỗ ta ở.”
Nàng thẳng thắn nói: “Nơi này cách hiệu thuốc Hạnh Lâm gần hơn, thay thuốc cho A Tông rất tiện, chờ vết thương của nó khỏi rồi thì ta sẽ dọn qua đó.”
Úy Đông Đình gật đầu rồi véo má nàng: “Cũng được, thời gian này ta sẽ phái cấm vệ quân đến bảo vệ nàng, nàng phải ngoan ngoãn ở trong nhà, không được chạy lung tung.”
Vân Phỉ gật đầu: “A Tông bị thương, đương nhiên là ta sẽ không đi đâu, chỉ ở nhà trông nó thôi.”
Úy Đông Đình lưu luyến lấy tay ra khỏi mặt nàng. Khả năng tự kiềm chế mà trước nay y vẫn lấy làm kiêu ngạo nay cũng phải thất bại, cởi giáp xin hàng. Y thật hối hận, lúc đó tại Kinh Châu nên quăng thói kiêu ngạo ấy lên chín tầng mây cho rồi, cho dù khi ấy nàng không chịu cũng phải cưới được nàng về, ít nhất thì trong thời gian này không phải vò võ như thế, đợi Vân Định Quyền về kinh mới có thể cưới được nàng.
Nghĩ đến cảnh sớm chiều sống chung một nhà với nàng, y không khỏi cảm thấy người nóng bừng lên, dục vọng đang kêu gào khó mà chế ngự được. Y hít sâu một hơi, cố nén sự nóng bức cùng cơn kích động kia xuống, ăn cơm xong là vội vội vàng vàng ra về. Còn tiếp tục ở một mình với nàng, ngửi thấy mùi hương tươi mát ngọt ngào trên ngươi nàng