Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342345

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2345 lượt.

bài học kinh nghiệm, đã có quá nhiều lần thất bại, bị y vạch trần nên nàng bỗng thấy chột dạ, giống như chỉ cần y đoán là sẽ đúng nên vội vàng nói: “Được rồi, ta nói với huynh.”
Nàng cúi đầu do dự một lát rồi nói nhỏ:”Ta từng hứa nguyện tại Tịnh Thổ Tự, bây giờ nguyện vọng đã thành hiện thực nên muốn đi tạ lễ. Nhưng ta không thể trở về Kinh Châu được nên muốn đến Bạch Mã Tự một chuyến.”
Nàng ngước mắt lên, thấp thỏm bất an nhìn vào mắt y, tim đã hồi hộp tới mức muốn nhảy vọt ra ngoài. Sau khi bị y nhìn thấu vài lần, nàng giống như bị ám ảnh nên mỗi khi lừa gạt y đều luôn lo lắng bị y nhìn thấu. Cảm giác này thật là đáng ghét.
“Nàng hứa nguyện điều gì?” Úy Đông Đình khẽ mỉm cười, vân vê trái tai của nàng một chút. Đây là nơi nhạy cảm nhất của nàng, mỗi khi bị y vân vê như vậy thì nàng đều cảm thấy cả người như bị ngâm trong chậu giấm, cảm giác vừa mềm vừa nhũn đúng là khiến người ta muốn phát điên lên.
Nàng thở không đều đặn, nói: “Ta… đương nhiên là hứa nguyện… có người chồng tốt.” Nói xong, mặt nàng đỏ ửng lên không phải do thẹn thùng, mà là do chột dạ.
Mắt Úy Đông Đình lóe sáng, môi lại phủ lên đôi môi như cánh hoa của nàng.
Vân Phỉ khẽ nhíu mày, lại thế nữa rồi, y đói khát lắm sao chứ. Nàng vừa thầm oán vừa nghĩ tới mười sáu đĩnh vàng kia, cùng với mười bảy mười tám, rồi cho đến tám mươi đĩnh sau này. Hai, đau lòng muốn chết đi được.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Vân Phỉ liền dẫn Phục Linh ra ngoài. Vì Bạch Mã Tự cách phủ tướng quân hơi xa nên Úy Thiếu Hoa hết sức cẩn thận, xung quanh xe ngựa có tới hai mươi mấy hộ vệ đi theo, ngoài ra còn có bốn nha hoàn.
Xe ngựa chạy một cách khoan thai, Úy Thiếu Hoa dẫn hai mươi mấy hộ vệ canh giữ ngoài xe ngựa của Vân Phỉ, một tấc không rời, trên đường hết sức cảnh giác.
Vân Phỉ nghĩ thầm, đây chắc chắn là do Úy Đông Đình đã căn dặn bảo hắn phải bảo vệ nàng thật tốt. Chắc chắn Úy Đông Đình sẽ không ngờ được nàng lại thiết kế bắt cóc chính mình nhưng y sẽ đề phòng người của Tần Vương hoặc Ngô Vương gây bất lợi cho nàng. Cho nên nàng sớm đã dặn Tống Kinh Vũ khi phái người tới bắt cóc nàng thì bảo họ nói vài câu tiếng phổ thông Trường An, nhằm để lại cho Úy Thiếu Hoa chút manh mối, đổ chuyện này lên đầu Tần Vương.
Sau khi dâng hương bái phật, Vân Phỉ từ trong chùa đi ra, lên thẳng xe ngựa, quay về phủ tướng quân.
Úy Thiếu Hoa thấy trên đường đi rất thuận lợi, sắp về tới phủ tướng quân thì trái tim vẫn cứ thấp thỏm sáng giờ nay cũng được nhẹ nhõm.
Lúc này đã gần trưa, tuy đã vào cuối hè nhưng trời vẫn còn rất nóng bức. Vân Phỉ vén rèm che xe ngựa lên, nhìn nhắm phong cảnh bên ngoài.
Xe ngựa thong thả chạy men theo con đường làm bằng đá tảng, Vân Phỉ gọi Úy Thiếu Hoa thông qua cửa sổ nhỏ: “Quản gia, ta hơi khát, ông xem phía trước có quán trà không thì dừng lại nghỉ ngơi một chút rồi đi tiếp.”
Úy thiếu hoa ừ một tiếng đồng ý. Hắn nhớ trên đường tới đây bên đường có mấy quán trà.
Không lâu sau, quả nhiên xuất hiện quán trà Lục Vũ nhìn có vẻ sạch sẽ và thanh nhã, hắn liền bảo người đánh xe dừng xe lại, kê đồ đặt chân xuống cho Phục Linh đỡ Vân Phỉ xuống xe.
Lập tức có một thiếu niên cao cao gầy gầy khoảng mười lăm mười sáu tuổi chạy tới nghênh đón.
“Các vị khách quan, mời vào trong này.”
Vân Phỉ hỏi: “Có những loại trà nào?”
Thiếu niên mỉm cười nói: “Có trà Long Tỉnh, Bạch Hào, Lục An, Quân Sơn, Thiết Quan Âm.”
“Vậy lấy trà xanh Lục Anh đi.”
“Được, khách quan đợi một chút.” Tiểu nhị quay người đi pha trà.
Vân Phỉ chỉ những thị vệ ngoài cửa nói với Phục Linh: “Bên ngoài rất nóng, hỏi xem có trà lạnh không thì mang cho họ uống giải nhiệt.”
Phục Linh lập tức đi hỏi tiểu nhị của quán trà, tiểu nhị mỉm cười, nói: “Có trà lạnh, còn có nước ô mai nữa.”
Nói xong liền bưng trà xanh Lục An mà Vân Phỉ đã gọi lên.
Vân Phỉ đang định uống thì Úy Thiếu Hoa nói: “Vân tiểu thư, khoan đã.” Hắn lấy trong tay áo ra một cái túi vải, mở túi ra lấy ngân châm thử một chút rồi mới nói: “Mời Vân tiểu thư dùng.”
Vân Phỉ thầm nghĩ: không hổ là người của phủ thừa tướng.
Nàng bưng ly trà lên, mắt thì nhìn về những thị vệ đang nghỉ dưới bóng cây bên ngoài. Tiểu nhị bưng trà và nước ô mai ra, Úy Thiếu Hoa kiểm tra từng ly một xong mới bảo họ uống.






Tiểu Hồ Ly Chạy Trốn
Phục Linh khát nước nên không đợi được trà nóng mà cũng gọi nước ô mai để uống. Vân Phỉ đợi trà xanh Lục An trong ly nguội một chút, đang định uống thì đột nhiên nghe Phục Linh ở phía sau ai da một tiếng rồi ôm bụng.
Vân Phỉ vội vàng hỏi: “Em sao thế?”
“Em đau bụng quá.”
“Có phải do nước ô mai lạnh quá không?”
Khi đến đây, Vân Phỉ ngồi xe ngựa, chỉ có quản gia Úy Thiếu Hoa là cưỡi ngựa, còn thị vệ đều đi bộ. Úy Thiếu Hoa đỡ Vân Phỉ lên ngựa, rút thanh bảo kiếm bên hông ra, quất thật mạnh lên mông ngựa, vội vàng nói: “Vân tiểu thư mau đi đi.”
Vân Phỉ cưỡi ngựa của Úy Thiếu Hoa bỏ chạy.
Úy Thiếu Hoa cũng có võ công, hắn cầm bảo kiếm tiến tới nghênh địch. Gần đó cò