XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342347

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.

băng băng mới giảm tốc độ lại.
Vân Phỉ quỵ xuống, hành lễ thật kính cẩn với Lục Nguyên: “Đa tạ ân cứu mạng của Lục công tử.”
Mặt nàng không có chút son phấn, làn da trắng nõn như tuyết, rồi vì thúc ngựa phi nước đại nên tóc hơi rối, hai má hơi đỏ ửng nhưng vẫn tạo cho người ta cảm giác diễm lệ tới mức câu hồn đoạt phách.
“Không cần.” Gương mặt anh tuấn của Lục Nguyên hơi lạnh lùng, đôi mắt trầm tĩnh liếc nhìn nàng một cách đầy lãnh đạm, hắn vẫn cao ngạo như thường ngày.
Giờ khắc này, cuối cùng Vân Phỉ đã hiểu tại sao mỗi lần mẹ nàng nhắc tới chuyện năm xưa mình gặp cướp, cha nàng xuất hiện trước mặt bà như thần tiên giáng xuống thì bà lại có ánh mắt đó. Tại sao bao nhiêu năm nay mẹ lại toàn tâm toàn ý với cha, móc cả tim gan mình cho ông ấy? Bởi vì quả thật ân cứu mạng trong thời khắc nguy hiểm này sẽ làm người ta nảy sinh ra một cảm giác hết sức tôn sùng.
Chẳng hạn như Lục Nguyên, cho dù lúc này hắn rất lạnh lùng nhưng nhìn vẫn hết sức khôi ngô tuấn tú, khiến người ta quên đi cảm giác trước kia hắn cao cao tại thượng, khiến ai cũng thấy chướng mắt.
Phía trước không xa có một ngả rẽ, bên phải là hướng ra ngoài thành. Vân Phỉ nhìn ngả rẽ ấy, thầm nghĩ nếu bây giờ mình trở về thì e là sẽ không bao giờ có cơ hội rời khỏi Úy phủ nữa. Xảy ra chuyện thế này, chắc chắn Úy Đông Đình và Úy Trác sẽ trông coi nàng còn nghiêm ngặt hơn cả ngồi tù.
Lúc này nàng đã rời khỏi phủ tướng quân, rời xa Úy Đông Đình, tuy không phải do Tống Kinh Vũ làm nhưng dù sao cũng đã đạt được mục đích rời khỏi kinh thành. Một khi nàng quay trở lại, chắc chắn sẽ bị giam cầm trong phủ tướng quân cho đến khi cha nàng quay về. Lúc ấy, nàng phải thành thân với Úy Đông Đình ngay lập tức.
Có lẽ Úy Đông Đình cũng hơi thích nàng, nhưng chút tình cảm nhỏ nhoi ấy có thể chống lại sự cám dỗ của quyền thế hay không? Khi Vân Định Quyền trở mặt với Úy Trác thì nàng phải làm sao? Đến lúc đó, có lẽ Úy Trác cũng sẽ như Tần Vương, bắt nàng giải tới trước ba quân, biến nàng thành quân cờ uy hiếp Vân Định Quyền.
Những ý tưởng này bỗng chốc lướt qua đầu nàng, khi xe ngựa sắp tới chỗ rẽ thì Lục Nguyên đột nhiên kêu dừng xe lại, thờ ơ hỏi: “Cô định về phường rượu Ôn gia sao?”
Vân Phỉ dịu dàng hỏi lại: “Lục công tử định đi đâu?”
Lúc nãy Vân Phỉ gọi hắn là Lục Nguyên ca ca là vì nàng đã từng gặp hắn hai lần, biết tính cách của hắn kiêu căng ngạo mạn, sợ hắn không chịu cứu nàng cho nên mới xưng hô như vậy để thu hút sự chú ý của hắn, khiến hắn tưởng mình quen biết nàng. Lúc này đã không còn nguy hiểm, đương nhiên nàng cũng ngại mở miệng gọi hắn thân mật như thế.
Nhưng trong lòng Lục Nguyên lại nghĩ, lúc nãy gọi Lục Nguyên ca ca, bây giờ lại đổi thành Lục công tử, nghe sao giống như qua cầu rút ván quá vậy? Hắn lạnh lùng nói: “Ta ra ngoài thành.”
Vân Phỉ lập tức hỏi: “Lục công tử có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không?” Nàng quyết định nhân cơ hội này rời khỏi kinh thành, cho dù không có Tống Kinh Vũ hộ tống thì nàng cũng có thể về được Kinh Châu. Có điều sau khi trở về thì phải mai danh ẩn tính để Úy Đông Đình khỏi phát hiện thật ra nàng không bị người của Tần Vương bắt đi.
Chân mày Lục Nguyên khẽ chau lại: “Cô không về phường rượu Ôn gia sao?”
“Lục công tử, thật không dám giấu diếm, tôi không phải là con gái của ông chủ Ôn, lúc nãy sợ huynh không chịu cứu tôi nên tôi mới giả mạo con gái của ông ấy. Tôi tên là Tô Vân, đến kinh thành nương nhờ họ hàng nhưng không ngờ người thân đã chuyển đi nơi khác. Những người đuổi bắt tôi lúc nãy chính là hàng xóm của người thân tôi, muốn bắt tôi bán cho bọn buôn người, tôi trốn họ chạy được ra đây.”
Vân Phỉ cứ tưởng đàn ông đều có bản năng thương hương tiếc ngọc, nàng gặp phải cảnh ngộ như vậy, chắc Lục Nguyên sẽ thương hại nàng. Không ngờ Lục Nguyên nghe thế thì mặt tối sầm lại, lạnh lùng nói: “Cô xuống xe đi.”






Lục Công Tử Mắc Chứng Thèm Bị Ngược
Sở dĩ Vân Phỉ muốn đi nhờ xe của Lục Nguyên là vì kinh thành được canh gác hết sức nghiêm ngặt, ngoài thành còn đặt mấy trạm kiểm soát, khi nàng và A Tông từ Kinh Châu đến, nhờ có dịch trưởng đưa vào thành nên dọc đường mới không bị tra xét. Bây giờ may mà Lục Nguyên đang định ra ngoài thành, chắc chắn hắn có mang theo giấy thông hành, hơn nữa bên cạnh hắn còn có tám tùy tùng, đi chung với hắn có vẻ an toàn hơn.
Sự tình cấp bách, nàng nhất định phải rời khỏi kinh thành, sau đó tìm một nơi nào đó ở gần đây để thay hình đổi dạng rồi thuê một chiếc xe ngựa về Kinh Châu. Vốn định đi nhờ xe Lục Nguyên ra khỏi thành, không ngờ hắn không biết thương người như thế.
Tuy thầm mắng hắn lạnh lẽo vô tình nhưng trước mắt có việc phải nhờ người ta nên Vân Phỉ đành phải xuống nước, nhìn hắn bằng ánh mắt đáng thương: “Xin công tử cho tôi đi nhờ một đoạn đường thôi, qua trạm kiểm soát tôi sẽ xuống xe ngay.” Nàng chớp chớp đôi mắt ngập nước, rưng rưng như muốn khóc: “Tôi không có giấy thông hành, xin công tử rủ lòng thương, giúp tôi đi mà.”
Bản lĩnh cần là có nước mắt