Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342346

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2346 lượt.

n có mấy thị vệ trúng độc nhẹ cũng cố gắng rút binh khí ra, tiến lên giao đấu với ba người kia. Đáng tiếc là không đủ thể lực nên cứ như châu chấu đá xe, hoàn toàn không phải là đối thủ của ba người kia.
Ba người kia thấy Vân Phỉ cưỡi ngựa chạy mất thì chỉ để lại một người ứng chiến với Úy Thiếu Hoa, còn hai người khác thì chém đứt dây cương xe ngựa, cưỡi mấy con ngựa kéo xe đuổi theo Vân Phỉ.
Nhờ một khoảng thời gian trì hoãn này mà Vân Phỉ đã chạy được khá xa. Nàng không rõ rốt cuộc thì trong chuyện này có sơ suất gì, trong cơn kinh hoàng chỉ biết thúc ngựa mà chạy chứ không kịp suy nghĩ.
Quay đầu nhìn lại, phía sau có hai con ngựa đang đuổi theo, tiếng vó ngựa bám theo như hình với bóng khiến người ta phát điên lên được. Nàng chưa từng thê thảm như lúc này, chỉ biết chạy trối chết chứ không quan tâm đến chuyện gì khác.
Là Tống Kinh Vũ phản bội nàng, hay là chính hắn cũng không biết chuyện này, trong đám thuộc hạ có nội gián? Nàng tin vào khả năng thứ hai, bởi vì nếu Tống Kinh Vũ muốn hại nàng thì hai năm qua đã có vô số cơ hội. Nhất định là trong những người hắn mang tới lần này có nội gián của Tần Vương. Nếu như bị thuộc hạ của Tần Vương bắt được mang về Trường An thì nhất định sẽ như người đó nói, bị giải ra trận, bắt cha nàng lui binh hoặc thỏa hiệp. Nhưng chắc chắn Vân Định Quyền sẽ không vì nàng mà bỏ qua cho Tần Trung đã nằm gọn trong tay, nàng rất có khả năng sẽ bị thuộc hạ của Tần Vương chém thành ngàn mảnh.
Nghĩ tới đây, nàng không khỏi rùng mình một cái.
Tiếng vó ngựa phía sau giống như là mưa dầm tháng bảy, gõ lộp cộp trên mặt đường giống như muốn giẫm nát trái tim bé nhỏ của nàng.
Đột nhiên trước mắt nàng xuất hiện một chiếc xe ngựa xa hoa lộng lẫy. Nóc xe màu vàng rực lấp lánh ấy hết sức quen thuộc, là Lục Nguyên!
Bên cạnh xe ngựa còn có tám tùy tùng cưỡi ngựa đi theo bảo vệ, cao lớn hiên ngang, trên hông còn mang binh khí.
Vân Phỉ trong cái khó ló cái khôn, hét vội về phía xe ngựa đằng trước: “Lục Nguyên ca ca, Lục Nguyên ca ca!”
Tùy tùng nghe thấy tiếng kêu, quay đầu nhìn lại. Lục Nguyên ở trong xe ngựa cũng nghe thấy tiếng gọi trong trẻo mà gấp gáp của nàng nên không khỏi thò đầu ra cửa sổ để nhìn lại. Hắn thấy từ đằng sau có một thiếu nữ đang cưỡi ngựa chạy vội về phía mình. Quàn áo màu xanh nhạt giống như là một đám mây trôi, tung bay như cánh bướm. Mái tóc dài xõa ra trong gió, giống những những gợn sóng đen. Vì khoảng cách khá xa, lại xóc nảy nên hắn không nhìn rõ dung mạo của nàng, nhưng vẫn cảm nhận được vẻ thanh tú động lòng người, thoát tục xuất trần.
Phản ứng đầu tiên của Lục Nguyên chính là hắn không quen biết thiếu nữ này, bởi vì ở kinh thành hắn không có người thân quen, đến Lạc Dương là vì phụng lệnh cha đi thị sát sản nghiệp của Lục gia tại kinh thành. Chỉ mấy tháng ngắn ngủi, hắn bận rộn việc làm ăn, không hề kết bạn với những thiếu nữ như vậy.
“Lục Nguyên ca ca, cứu muội.”
Lục Nguyên nghe thấy cách xưng hô này thì càng thêm nghi hoặc, không hiểu sao nàng ta lại biết mình, càng không hiểu sao nàng ta lại gọi mình là Lục Nguyên ca ca. Đầu hắn nhanh chóng nghĩ xem mình có thân thích gì như vậy không?
Tùy tùng nghe thấy Vân Phỉ gọi thân mật như thế thì cũng nghi hoặc về thân phận của nàng.
Vân Phỉ thở hồng hộc mà hét lớn: “Lục Nguyên ca ca, muội là con gái của ông chủ Ôn.” Nàng cưỡi ngựa chạy tới bên cạnh xe ngựa của Lục Nguyên, luôn miệng nói: “Lục Nguyên ca ca, phía sau có người muốn giết muội, mau cứu muội với.”
Con gái của ông chủ Ôn? Lục Nguyên nhìn lại thì thấy phía sau có hai con khoái mã đang duổi theo thì lập tức nói: “Lâu Tứ An, ngăn bọn họ lại.” Xưa nay tính cách của Lục Nguyên vốn lãnh đạm và ngạo mạn, nếu là bình thường, e rằng dù có người bị giết trước mặt, chỉ cần không liên quan tới hắn thì hắn sẽ không nhúng tay vào. Nhưng phường rượu Ôn gia chuyên cung cấp thần tiên túy cho Kim Ngọc Đường đã nhiều năm, quan hệ hợp tác của Ôn Trường An và Kim Ngọc Đường không phải mới ngày một ngày hai, thấy con gái của ông ta bị truy sát, lẽ nào hắn lại khoanh tay đứng nhìn, thấy chết mà không cứu.
Thế là hắn ném cho Vân Phỉ một câu: “Mau lên xe.”
Vân Phỉ vui mừng khôn xiết, vội vội vàng vàng xuống ngựa, nhào lên xe ngựa của Lục Nguyên.
Lâu Tứ An và bốn tùy tùng ngăn phía sau xe ngựa, bốn tùy tùng còn lại thì bảo vệ xe ngựa của Lục Nguyên, tăng nhanh tốc độ.
Lâu Tứ An rút cung tên dưới bụng ngựa ra, kéo cung lắp tên vào, dùng sức bắn thật mạnh. Phạch một tiếng, tên cắm trúng ngay chân trước của con ngựa đang chạy tới, con ngựa hí vang một tiếng rồi quỳ xuống đất, quăng người ngồi trên lưng ngựa ra xa. Người phía sau phải vội vàng ghìm cương lại mới không cho ngựa giẫm trúng hắn.
Người đó thấy Vân Phỉ có người tiếp ứng, hơn nữa còn là những cao thủ có võ công cao cường thì thương lượng với người dưới đất vài tiếng rồi không đuổi theo nữa mà quay đầu bỏ chạy.
Trên xe ngựa, Vân Phỉ ôm ngực, hết sức kinh hoàng. Một lát sau, nàng nghe Lâu Tứ An nói: “Công tử, những người đó đã đi rồi.”
Lúc này chiếc xe ngựa chạy