Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.
lắng có ngày sẽ khó xử vì bị kẹt giữa cha và chồng. Lẽ ra nàng nên vui mừng mới phải chứ? Thế nhưng tại sao nàng lại không hề vui vẻ như mình đã nghĩ?
Xe ngựa chuẩn bị xuất phát, Lục Kim hưng phấn nói: “Tô tỷ tỷ, đợi đến Thái Nguyên rồi chắc chúng ta sẽ có dịp cùng đến Ngũ Đài Sơn nhỉ?”
Vân Phỉ cười gật đầu, thật ra thì lòng đang rối như tơ vò, làm gì có tâm trạng để du sơn ngoạn thủy. Thậm chí nàng không nói rõ được sự lo lắng và ưu tư kia rốt cuộc là dành cho cha hay cho Úy Đông Đình. Thôi vậy, mắt không thấy thì lòng sẽ không lo, nàng nhủ với mình như thế. Không được nghĩ lung tung, thắng làm vua thua làm giặc, đây không phải là chuyện nàng có thể can thiệp được, thôi thì cứ giữ ngân phiếu của mình cho kỹ là được.
Vân Phỉ không yên lòng, trong lúc suy tư bỗng nghe thấy bên ngoài xe ngựa vang lên tiếng xôn xao ồn ào, sau đó bỗng nhiên trở nên im lặng, một loạt tiếng vó ngựa chạy tới trước mặt, có người hô to: “Thái hậu, hoàng thượng giá đáo, Lục Thịnh còn không mau quỳ tiếp giá!”
Nàng giật mình, còn tưởng là mình đang nằm mơ. Sao thái hậu và hoàng thượng lại tới đây?
Lục Kim cũng giật mình kinh hãi, ngơ ngác nhìn Vân Phỉ, sau đó định đưa tay vén màn lên.
Trên con đường làm bằng đá tảng rộng và thẳng tắp trước cửa Lục phủ, hơn trăm tên cấm vệ quân đang hộ tống một chiếc xe do sáu con ngựa kéo. Cờ đại diện cho thiên tử phất phới trong gió sớm. Trên lưng con ngựa lông vàng đốm trắng chạy trước xa giá của vua là thừa tướng Úy Trác. Người gọi tiếp giá chính là tổng quản Ý Đức Cung Ngụy Mẫn.
Mười mấy người lập tức quỳ xuống đất. Lục Nguyên đỡ lão thái thái xuống xe ngựa, cũng quỳ xuống.
Vân Phỉ há hốc mồm, trong giây phút bị Lục Kim kéo xuống xe và quỳ xuống, nàng ước gì có thể độn thổ xuống đất. Đúng là trăm tính ngàn tính cũng không tính được có ngày hôm nay.
Gặp Lại Trong Bồn Tắm
Hoàng thượng đột nhiên tới Tấn Thành là điều bất ngờ ngoài dự đoán của mọi người. Lục Thịnh không hề có chuẩn bị, vội vội vàng vàng quỳ xuống đất, không ngừng thỉnh tội. Bao nhiêu năm nay, ông đã quyên góp cho triều đình không ít ngân lượng, hoàng thượng và thái hậu từng triệu kiến ông nhiều lần nhưng có nằm mơ ông cũng không thể ngờ được hoàng thượng lại đột nhiên giá lâm đến nơi này.
Hoàng đế ở trong xe nói một câu: “Miễn lễ, đứng lên hết đi.” Bôn ba suốt cả đêm, tiểu hoàng đế vốn không được khỏe lắm nay càng thêm mệt mỏi, giọng thì khào khào, nói xong còn ho thêm vài cái.
Úy Trác xuống ngựa, giao dây cương trên tay cho tùy tùng rồi nói thẳng với Lục Thịnh: “Hoàng thượng muốn ở đây một thời gian, ông mau đi sắp xếp lại nhà cửa đi.”
“Thảo dân đi làm ngay.” Lục Thịnh lập tức dặn dò Lâu Tam Thuận dẫn người đi Phúc Hoa Uyển.
Lục Thịnh, lão thái thái, Lục Nguyên, Lục Kim và tất cả người hầu của Lục phủ đều kinh ngạc nhìn Vân Phỉ. Trong nhất thời, trước cửa Lục phủ yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được tiếng lá rơi.
Úy Trác nhìn Vân Phỉ, không nói tiếng nào. Ánh mắt âm trầm, sắc bén như đao khiến người ta phải phát run. Vân Phỉ nghĩ thầm trong bụng: lần này thì tiêu đời rồi! Trốn tới trốn lui, cuối cùng vẫn không trốn được.
“Đứng lên đi, sao ngươi lại ở đây?” Úy Lâm Lang nhíu đôi mày đẹp, nghi hoặc nhìn nàng.
Vân Phỉ không biết làm sao nên đành phải kể hết chuyện sau khi bị bắt cóc gặp được Lục Nguyên, rồi tới Tấn Thành như thế nào cho nàng ta biết.
Đến lúc này, Lục Nguyên mới biết thì ra nàng chính là em dâu của thái hậu. Vị hôn phu mà nàng hay nói là không muốn gả ấy chính là cậu ruột của hoàng đế, đại tướng quân Úy Đông Đình.
Hắn ngơ ngơ ngác ngác nhìn Vân Phỉ, toàn thân như lạnh đến nỗi mất đi tri giác, cơn lạnh ấy cứ thấm vào người, nỗi đắng cay vì tuyệt vọng còn mạnh hơn là rượu độc.
Úy Lâm Lang nhíu mày: “Ngươi theo ta qua đây.”
Vân Phỉ biết chưa chắc nàng ta đã tin lời mình nói. Quả nhiên, sau khi vào Lục phủ, Úy Lâm Lang gọi một mình Vân Phỉ tới, bảo cung nữ và thái giám lui ra rồi hỏi thẳng: “Nếu ngươi đã không bị người của Tần Vương bắt đi thì sao sau khi thoát hiểm lại không về kinh thành, thậm chí không báo cho Đông Đình một tiếng. Ngươi có biết khoảng thời gian này nó tốn bao công sức để tìm ngươi hay không?”
Tim Vân Phỉ chợt thấy nặng nề, nàng nói nhỏ: “Thái hậu tha tội.”
Úy Lâm Lang càng nói càng thấy giận, giọng cũng trở nên gay gắt hơn: “Ngươi cư nhiên trốn tại Lục gia, suốt một tháng trời mà không cho nó biết một tiếng. Rốt cuộc thì ngươi có dụng ý gì?” Bôn ba suốt một đêm, sắc mặt của Úy Lâm Lang vốn đã không được tốt, lúc này tức giận thì càng khó coi, nhìn như già đi cả chục tuổi.
Vân Phỉ cúi đầu, im lặng không nói. Lúc này, người trước nay vốn thông minh lanh lợi như nàng cũng cảm thấy cho dù có nói gì đi nữa thì cũng không giải thích rõ ràng được. Nàng trốn tại Lục gia cả tháng trời là sự thật không thể chối bỏ. Nếu Tấn Thành cách kinh thành quá xa thì còn có thể giải thích là do tin tức chậm trễ, đằng này lại quá gần. Thôi được rồi, nếu đã bị nàng ta bắt được thì cứ nói t