XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4484 lượt.

đẩy chị qua đó xem một chút.”
Trong cửa hàng đều là những đồ trang sức nhỏ bằng bạc nguyên chất được làm thủ công, cũng chỉ rộng chừng mười mấy mét vuông, xe lăn của Tương Tư được đẩy vào trong liền cảm thấy rất chật chội, ông chủ rất nhiệt tình, không ngừng giới thiệu các kiểu dáng cho hai người.
Mạch Tương Tư rất thích một sợi dây chuyền, đơn giản, không có chi tiết trang trí gì, chỉ nhỏ nhắn tinh xảo.
Duật Tôn dắt tay Cố Tiêu Tây đi trên đường dành riêng cho người đi bộ, thần sắc y lơ đãng, trong lúc vô tình liếc qua cửa hàng bên cạnh, lại trông thấy một bóng dáng quen thuộc. Y ung dung thản nhiên nhìn, Cố Tiêu Tây lại dừng bước, ngẩng đầu nhìn cửa tiệm đối diện kia, “Em muốn đi mua một ít đồ.”
“Nơi này có cái gì tốt mà mua, em chỉ cần nói, chúng ta đến trung tâm thương mại.”
“Em chỉ muốn mua chút ít đồ thôi.”
Tương Tư cùng Sanh Tiêu xúm lại, ông chủ lại lấy ra mấy thứ, Tương Tư vẫn thích mỗi cái dây chuyền kia, Sanh Tiêu thấy thế, quyết định mua, “Ông chủ, cái này bao nhiêu tiền ạ?”
“Rẻ lắm, chỉ có 180.”
Mạch Sanh Tiêu lấy tiền ra đưa tới.
Cố Tiêu Tây không nghĩ tới sẽ gặp Mạch Sanh Tiêu ở đây, cô đứng ở cửa, tay vẫn còn kéo khuỷu tay Duật Tôn.
Tương Tư nhìn thấy trước, cô ta rõ ràng ngẩn ra, Sanh Tiêu cũng không nói cho cô ta biết chuyện về Cố Tiêu Tây, cho nên Mạch Tương Tư hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào, không khí nhất thời lâm vào lúng túng.
Mạch Sanh Tiêu cầm dây chuyền muốn đeo lên cho chị, quay người lại, đã nhìn thấy hai người đứng ở cửa.
Cố Tiêu Tây buông tay ra, đi vào, Duật Tôn vẫn đứng chỗ cũ, cơ hồ liền chặn luôn lối ra.
“Cô bé, muốn mua thứ gì?”
Cố Tiêu Tây nhìn mệt mỏi, ánh mắt rơi vào sợi dây chuyền trong tay Sanh Tiêu, “Ông chủ, cái này còn nữa không?”
“Ôi, ngại quá, đồ chế tác của nhà chúng tôi đều rất độc đáo, mỗi kiểu dáng đều chỉ có duy nhất một cái, như vậy mới độc nhất vô nhị.”
Mạch Sanh Tiêu cầm dây chuyền trong tay, cô không khỏi có chút bật cười, sao có thể giống như phim truyền hình đến vậy, tất cả mọi chuyện đều đúng lúc ở cùng một chỗ.
“Đi thôi, tôi dẫn em đi dạo chỗ khác.” Duật Tôn đứng ở cửa giục Tiêu Tây.
Thật ra tính tình Cố Tiêu Tây rất ôn hòa, chưa bao giờ tranh giành với ai thứ gì, chỉ có điều cô nhìn thấy Mạch Sanh Tiêu, lại không khỏi không nhớ tới Nghiêm Trạm Thanh, nhớ tới Nghiêm Trạm Thanh đối với cô chẳng hề để ý, “Nhưng em thích sợi dây chuyền này.”
Nghiêm Trạm Thanh để cho cô đau đớn, cô cũng phải khiến Mạch Sanh Tiêu nếm thử một chút mùi vị nỗi đau.
Sanh Tiêu đối với việc cô ta yêu cầu như vậy cũng không cảm thấy bất ngờ, người mới luôn vì được cưng chiều sinh kiêu ngạo, mà người đàn ông, vì tân sủng, đều có thể lên trời xuống đất không gì làm không được.
Mạch Sanh Tiêu đưa mắt lên nhìn.
“Sợi dây chuyền này không hợp với em, đưa cho cô ấy đi.” Lời Duật Tôn nói là thật, sợi dây chuyền này quả thật không thích hợp với Sanh Tiêu.
Tương Tư thấy không khí giương cung bạt kiếm, vội vàng kéo tay áo Mạch Sanh Tiêu một cái, “Sanh Tiêu, không có gì đâu, chúng ta lại đi chỗ khác xem một chút.”
“Sợi dây chuyền này tôi đã trả tiền rồi.” Sanh Tiêu nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, “Ông chủ, đúng không?”
“Đúng đúng, dây chuyền này cô ấy đã mua.”
“Tôi có thể trả gấp đôi.” Cố Tiêu Tây không chút nào chịu nhượng bộ, chủ cửa hàng thấy thế, cũng chỉ xua xua tay, “Tôi đã bán ra, dây chuyền này, hiện tại tôi không làm chủ được.”
Mạch Sanh Tiêu đẩy Tương Tư, định đi.
“Duật thiếu, hôm nay nếu không mua được sợi dây chuyền này, em sẽ ngủ không yên.”
Duật Tôn đứng chắn ở chỗ cửa ra vào chật chội, Sanh Tiêu không ra được, trong mắt của y không còn kiên nhẫn, “Mạch Sanh Tiêu.”
Y mở miệng, đơn giản là để cho cô nhường lại.
“Ha, một sợi dây chuyền cũng đáng giá để tranh đoạt như vậy sao.” Sanh Tiêu thả tay ra, giẫm lên sợi dây chuyền đi ra ngoài, Duật Tôn tránh người sang bên cạnh, Mạch Sanh Tiêu đẩy xe lăn đi qua dưới mí mắt y.
Cố Tiêu Tây nhìn dây chuyền trên đất, lúc này đã dính bẩn, thẳng tắp nằm đó.
Mạch Sanh Tiêu đẩy Tương Tư rời khỏi đó không xa, lại đúng lúc gặp phải Tô Nhu, cô ả nhìn thấy Sanh Tiêu đang vừa khom đẩy xe vừa lưng trò chuyện cùng Tương Tư, dáng vẻ rất thân mật.
Cố Tiêu Tây bước chân định đi, Duật Tôn thấy thế, liền nói, “Nhặt lên.”
Cô ngẩn ra, dường như không nghe rõ, “Gì cơ?”
“Không phải em thích sao? Nhặt lên.”
“Nhưng nó đã bị cô ấy làm bẩn.”
Duật Tôn đứng đưa lưng về phía ánh mặt trời, gương mặt tuấn tú đắm chìm trong âm u độc ác, “Cố Tiêu Tây, đừng cho là tôi cưng chiều em là có thể muốn làm gì thì làm, cái gì đã đoạt được đến trong tay đều phải quý trọng, nhặt lên.”
Cố Tiêu Tây nhìn âm ngột trong mắt Duật Tôn, cô không dám cãi lại, đành phải uất ức ngồi xổm xuống, nhặt sợi dây chuyền đã bị giẫm bẩn đặt vào trong lòng bàn tay.
Lúc cô đứng lên, người đàn ông khôi phục lại vẻ cưng chiều như ban đầu, y không để ý dơ bẩn, cầm lấy dây chuyền trong tay cô, “Tôi đeo cho em.”
Cố Tiêu Tây trong mắt nén lệ, Duật Tôn đứng ở sau lưng cô, khóe