Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4481 lượt.

iêu Tây, “Tôi cũng không bạc đãi phụ nữ của mình, em cầm lấy mà dùng.”
Cố Tiêu Tây nhận lấy, cảm thấy sức nặng từ một tấm thẻ ngân hàng cũng có thể đè gẫy đôi tay của cô.
Cô muốn vứt đi, nhưng ngay cả chút khí lực này cũng không có.
Cô thậm chí không dám cãi lộn, cô đã trở thành một quân cờ trong tay Nghiêm Trạm Thanh, vai diễn này, cô làm thế nào cũng không thể thoát khỏi.
Duật Tôn mở cửa sổ sát đất đi ra ngoài, Cố Tiêu Tây nhân cơ hội vén chăn lên, trên đôi chân trắng nõn thon dài của cô còn lưu lại thứ của người đàn ông, nơi bắp đùi, máu đã khô thành một màu đỏ sậm.
Cô xuống giường, khập khễnh đi về phía phòng tắm.
Lúc đi ra, Duật Tôn đã thay xong quần áo đang ngồi ở trên ghế sa lon, đôi mắt Cố Tiêu Tây mọng đỏ, dường như đã khóc, người đàn ông lơ đễnh, đôi tay gõ thật nhanh trên bàn phím máy vi tính. Vừa thấy Cố Tiêu Tây đi ra ngoài, y liền đóng websites, đem laptop đóng lại.
Duật Tôn mang cô đi ra ngoài ăn cơm trưa, sau khi ăn xong, nói mình còn có việc, nên rời đi trước.
Cố Tiêu Tây bắt mấy tuyến xe buýt, đi gặp Nghiêm Trạm Thanh.
Hắn tới sớm hơn, Cố Tiêu Tây thay giầy đi vào, thần sắc cô rất cô đơn, Nghiêm Trạm Thanh ngồi trên ghế sa lon phía bên trái, “Cô làm sao vậy?”
Cánh mũi cô đau xót, “Tối hôm qua, tôi đã lên giường với y.”
“Thật?” Nghiêm Trạm Thanh bật lên tiếng, y không hề bận tâm một chút nào đến cảm giác của Cố Tiêu Tây, “Tôi đã nói rồi mà, y sẽ không thật lòng đối với cô ấy.”
Cô cúi thấp đầu, trong lòng cực kỳ khó chịu.
“Cô không nên có vẻ mặt như thế này, chỉ là ngủ một lần thôi mà, sau này kiếm đủ tiền rồi, cũng không một ai biết chuyện quá khứ này của cô nữa, trinh tiết đổi lấy một cái tiền đồ, đáng giá vô cùng.” Nghiêm Trạm Thanh chẳng hề để ý, Cố Tiêu Tây thấy thái độ hắn như vậy, trong lòng bất ngờ dâng trào lên một cỗ tức giận, chẳng lẽ ngoại trừ cô gái tên Mạch Sanh Tiêu kia, người khác trong mắt hắn đều có thể tùy ý chà đạp sao?
“Đúng rất trị giá.” Cô cơ hồ nghiến răng, “Duật Tôn nói sẽ cho tôi tiền tiêu không hết, nếu như vậy, tôi cần gì phải bán mạng vì anh, tôi có thể đi theo y, phòng ốc xe hơi đều có, so với thù lao anh trả cho tôi nhiều hơn nhiều.”
Nghiêm Trạm Thanh nhớ tới, Mạch Sanh Tiêu ban đầu ở Cám Dỗ, trước mặt hắn và Duật Tôn cũng đã từng nói như vậy.
Phòng ốc, xe hơi, còn có tiền đồ rộng mở.
Cố Tiêu Tây nói xong, ngực không ngừng phập phồng, thật ra thì, cô nói ra những lời này, thuần túy chỉ vì tức giận.
Nghiêm Trạm Thanh đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, loại phụ nữ này thật là nuôi không nổi, “Cô có thể làm như vậy, Duật Tôn vẫn còn chưa biết là tôi gài cô tới bên cạnh y phải không? Nếu tôi nói cho y biết, cô nghĩ xem, y có thể bỏ qua cho cô hay không. Còn nữa, chuyện này nếu như bị ba mẹ cô biết, nghiêm trọng hơn, bị phát tán lời đồn đại quanh nơi cô ở, Cố Tiêu Tây, cô còn có mặt mũi sống tiếp được nữa không?”
Chính xác, nếu như những truyện đó xảy ra, cô cũng không thể sống nổi.
Cố Tiêu Tây sắc mặt lúc trắng lúc xanh, cô chỉ là thuận miệng. Vừa nói như vậy, Nghiêm Trạm Thanh đã sớm cắt đứt đường lui của cô, ngay từ lúc mới bắt đầu, cô nhất định chỉ có thể đi về phía trước, không thể quay đầu lại.
Cô suy nghĩ đến mất hồn, thất hồn lạc phách.
Nghiêm Trạm Thanh tùy ý khoác tay lên vai cô, nhiệt độ trước ngực y cùng với cánh tay xuyên thấu qua truyền về phía Cố Tiêu Tây, “Đừng có thực sự ép tôi, nếu cô nghe lời, tôi sẽ không bạc đãi cô.”
Hắn tựa như một ác ma, nhưng cô lại hết thuốc chữa mà đi thích hắn.
Mỗi người đều sẽ gặp gỡ vận mệnh của chính mình, mà Nghiêm Trạm Thanh, chính là kiếp số của Cố Tiêu Tây.
Bên ngoài khí trời nóng bức, máy điều hòa trong Hoàng Duệ Ấn Tượng đều được mở ra, Mạch Sanh Tiêu dạy Tương Tư đánh đàn, Tương Tư đang nghiêm túc luyện tập, dì Hà thì đang quét dọn vệ sinh, Sanh Tiêu hai chân co lại ngồi ở trên ghế sa lon, Hải Bối cuộn mình thành một cụm nằm trên thảm bên cạnh.
Duật Tôn mở cửa bước vào, dì Hà phát hiện ra đầu tiên liền chào hỏi, Mạch Sanh Tiêu cúi đầu đọc sách, tịnh không để ý.
Duật Tôn đi vào phòng khách, Hải Bối ngoắt ngoắt cái đuôi tiến tới, y mấy bước liền tới bên cạnh Mạch Sanh Tiêu, Sanh Tiêu chỉ cảm thấy chỗ ngồi bên cạnh trầm xuống, cô chỉ chú ý lật trang sách, vẫn như cũ không hề ngẩng đầu.
Sanh Tiêu tóc buộc đuôi ngựa, mặc một chiếc áo mát mẻ màu vàng chanh không có tay, phía dưới mặc một chiếc quần short màu đen, cánh tay và bắt chân thon dài nhỏ nhắn, cứ như vậy sạch sẽ vùi mình trong sa lon. Duật Tôn nhìn có chút mất hồn, cô ngước lên, thấy y ý vị nhìn mình, liền quay người, xoay lưng lại với y.
Cái đầu lông xù của Hải Bối tiến tới, cọ cọ lên đùi Sanh Tiêu. Cô cảm thấy nhột, cầm quyển sách gõ nhẹ lên đầu nó.
Duật Tôn vươn tay ôm lấy hông Mạch Sanh Tiêu, y tối hôm qua mới qua đêm ở chỗ của Cố Tiêu Tây, hôm nay đã trở về rồi, hai bên bôn ba, cũng không ngại mệt?
Sanh Tiêu để sách xuống, thần sắc lãnh đạm, y ôm, cô liền mặc cho y ôm, hai người ai cũng không nói gì, Mạch Sanh Tiêu thoáng thấy trước mắt tối sầm, cô cuống quít hạ vai