Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4504 lượt.

“Cô ta hiện tại đang ở đường Chấn Hưng, lối rẽ đầu tiên sau đèn xanh đèn đỏ.”
Tô Nhu tắt máy, lái ô tô tới đó.
Cố Tiêu Tây đứng ngay đầu ngõ, bàn tay phải của cô nàng chống lên thân cây ngô đồng, bụng dội lại từng cơn quặn thắt đau đớn, cô nàng ngồi sụp xuống, lưng tựa vào gốc cây.
Bây giờ cô muốn quay về thăm cha mẹ một lần, điện thoại di động có đến hơn mười cuộc gọi nhỡ là số nhà gọi tới, vợ chồng họ Cố dù bị chọc giận tức chết , nhưng con gái rơi vào tình cảnh đó mà bỏ nhà chạy đi, họ đã sốt ruột lo đến mức kiến bò trong chảo nóng.
Cố Tiêu Tây cuộn hai chân lại, cả người thấm đẫm mồ hôi lạnh.
Chẳng mấy chốc mà Tô Nhu chạy xe tới đường Chấn Hưng, lúc ấy, cô ta có nghe câu được câu chăng trong điện thoại mà đoán được, Nghiêm Trạm Thanh giấu cô ta gặp Mạch Sanh Tiêu, còn Cố Tiêu Tây chính là người tặng Nghiêm Trạm Thanh hai dao. Bộ móng màu nho thẫm của Tô Nhu siết chặt lấy vô lăng, trong cặp mắt huyền không giấu nổi sự độc ác, đến đầu đường cô ta đã thấy ngay được Cố Tiêu Tây. Tấp xe vào cạnh đường, xuống xe. Cố Tiêu Tây khom người, trên đầu bị một bóng đen bao phủ, ngẩng đầu lên, cô nàng thấy Tô Nhu. Khuôn mặt này dù không quá quen thuộc nhưng đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc, “Chị yên tâm, tôi sẽ đi tự thú.”
Tô Nhu khéo lấy một cánh tay của cô, “Ai bảo cô đi tự thú?” Cố Tiêu Tây đau đến nỗi không thể thẳng eo lên được, dòng máu đỏ tươi uốn lượn trên đùi, Tô Nhu trông thấy, sắc mặt tái mét, “Cô bị sao thế?” “Tôi sảy thai.” Đôi môi trắng bợt của Cố Tiêu Tây mấp máy.
Tô Nhu nhìn xung quanh, sau đó kéo Cố Tiêu Tây đến cạnh xe của cô ta, “Ngồi vào đi” “Cô muốn gì?” Tô Nhu đẩy mạnh cô nàng vào xe, nhìn lớp da bọc ghế bị vấy bẩn trên mặt không giấu nổi vẻ chán ghét, sau đó cô ta mở cánh cửa xe đối diện, mau chóng đi khỏi đường Chấn Hưng.
“Chúng ta đang đi đâu.”
“Cố Tiêu Tây, tại sao cô lại giết Nghiêm Trạm Thanh?” Hai mắt Tô Nhu nhìn thẳng tắp về phía trước Cố Tiêu Tây rũ đầu xuống, “Thực sự xin lỗi.”
Hai bàn tay Tô Nhu cuộn chặt lại, đau đớn từ lòng bàn tay truyền tới từng dây thần kinh.
“Tôi nói sai rồi, người muốn giết Trạm Thanh là Mạch Sanh Tiêu, không phải cô.” Theo cô ta, đối phó với một Cố Tiêu Tây đơn giản hơn nhiều so với một Mạch Sanh Tiêu.
Đương nhiên là Cố Tiêu Tây nghe không hiểu ý của Tô Nhu.
“Lúc đó, người đang nói chuyện điện thoại với Trạm Thanh là tôi, nên mọi chuyện tôi đều rõ ràng, tôi chỉ muốn nói ngắn gọn với cô thôi, trong phòng trà đó không có camera, và lại tôi đã đi hỏi rồi, không có ai để ý tới cô cả.” Tô Nhu vừa tập trung lái xe. Vừa giải thích, “Dù cảnh sát có điều tra, mọi bất lợi sẽ đều nhắm vào Mạch Sanh Tiêu, cô ta bịt vết thương cho anh ấy, trên dao nhất định cũng sẽ có vân tay của cô ta.”
“Nhưng mà, trên dao cũng có vân tay của tôi…”
Tô Nhu nghĩ một lúc rồi nói, “Chuyện này, tôi có cách.” Trong lòng cô ta nghĩ Cố Tiêu Tây hiện tại vừa yêu Nghiêm Trạm Thanh, vừa hận Mạch Sanh Tiêu đến thấu xương, bây giờ chưa nên loại bỏ Cố Tiêu Tây vội. “Hai người đều là đối tượng tình nghi, còn có tôi là nhân chứng, chỉ cần cô kiên định rằng chuyện giết người này không liên quan đến cô, thì tôi sẽ có cách khiến Mạch Sanh Tiêu gánh tội thay cho cô.” Cố Tiêu Tây càng đau đớn hơn, gập người lại không thốt nên lời.
Đôi mắt Tô Nhu, sâu hoắm như một đáy đầm ngập ngụa tàn ác, đứa trẻ này không chừng là con của Duật Tôn, cũng có thể là của Nghiêm Trạm Thanh.
Bệnh viện Nhất Phụ, ngoài phòng cấp cứu. Mạch Sanh Tiêu đang vô cùng rối bời và lo lắng, đèn phòng giải phẫu đã sáng mấy tiếng đồng hồ liền rồi, trong thời gian đó bác sỹ, ý tá ra ra vào vào không biết bao nhiêu lần, Sanh Tiêu vội vàng cầm lấy tay một y tá, “Cho hỏi, anh ấy thế nào rồi.”
“Bệnh nhân mất máu quá nhiều, phổi bị đâm thủng, đang nguy kịch.”
Y tá gỡ tay Sanh Tiêu, vội bước nhanh vào phòng phẫu thuật, bàn tay phải của cô vươn ra, vốn định ngồi lên ghế, chẳng biết luống cuống thế nào lại ngã ngồi trên mặt đất. Hành lang bệnh viện vốn vắng lặng lại ồn ào bởi tiếng bước chân, Mạch Sanh Tiêu còn chưa kịp ngẩng đầu lên đã nghe thấy tiếng khóc xé ruột xé gan, ngay sau đó, cô đang ngã trên nền đất bị người ta kéo phắt dậy, “Cô trả con trai lại cho tôi, trả con cho tôi.”
Bà Nghiêm xót con, lúc bệnh viện gọi điện đến thông báo, Nghiêm Trạm Thanh đã lâm vào trạng thái hôn mê sâu, bà ta kéo tóc Mạch Sanh Tiêu, đập đầu cô vào tường, “Nghiêm gia nhà tôi đời trước nợ nần gì cô? Mà cô dai giẳng không chịu buông tha cho chúng tôi đến thế, tôi chỉ có mỗi một đứa con trai là Nghiêm Trạm Thanh thôi, cô trả con lại cho tôi, đồ hồ ly tinh, đê tiện không biết xấu hổ…..”
Ông Nghiêm bên cạnh sắc mặt tái nhợt, đứng ở nơi công cộng lại có thể bình tĩnh kéo vợ lại, “Đừng làm ồn, ảnh hưởng tới bác sĩ cấp cứu.”
“Đừng làm ồn, đừng làm ồn, con ông đã thành ra như thế rồi mà ông vẫn còn sĩ với chả diện? Trạm Thanh mà chết tôi cũng không muốn sống nữa, Mạch Sanh Tiêu, rốt cuộc thì con tôi làm sai việc gì mà cô lại làm vậy với nó?” Bà Nghiêm kêu trời gọi đất, chỉ còn mỗi nước không đem đầu mình đập và